Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen-chu. Hiển thị tất cả bài đăng

Cô Y Tá Vân gõ cửa trước khi bước vào phòng Bác Sĩ Thành. Cô đóng cửa lại và đứng dựa lưng vào cánh cửa. Bác Sĩ Thành ngồi sau bàn giấy, đang đọc hồ sơ bệnh lý của một bệnh nhân sắp đến theo hẹn. Bác sĩ Thành mặc chiếc áo khoác trắng ra ngoài chiếc sơ mi mầu xanh có thắt cà vạt đen. Ông vào khoảng trên 30 tuổi với thân hình cao lớn, khoẻ mạnh, khuôn mặt sáng sủa, thông minh. Cô Y Tá Vân cũng như nhiều cô gái khác ngưỡng mộ, quý mến ổng. Bác Sĩ Thành mỉm cười nhìn Vân hỏi :
" Em có cần anh giúp gì không ? " Vân nũng nịu trả lời :
" Chắc chắn có chuyện nhờ anh rồi, nhưng phải chờ đến chiều nay "
Vân là cô Y Tá có khuôn mặt duyên dáng, qúy phái, thân hình mảnh mai, ngực nở, eo thon nhỏ, đôi chân dài. Đã có nhiều nam bệnh nhân say mê sắc đẹp của cô nên thường lui tới thăm Bác Sĩ trong khi bệnh tình của họ không có gì quan trọng. Họ chỉ đến để ngắm nhìn cô cho đỡ cơn nghiền, rồi về nhà nghĩ đến nhan sắc của cô mà thủ dâm.
Bác Sĩ Thành nháy mắt trả lời : " Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Anh không thể phản đối bất cứ việc gì người đẹp thích "
Bác Sĩ Thành và Y Tá Vân đã làm việc chung với nhau từ nhiều năm. Họ đã yêu nhau nhưng cả hai đều đã có vợ, có chồng nên họ không dám đi sóng đôi với nhau ngoài phòng mạch. Đã nhiều lần họ làm tình ngay tại phòng mạch, sau khi bệnh nhân cuối cùng đã ra về. Đôi khi Vân đứng dựa lưng vào tường cho Thành đụ đứng. Có khi Vân tụt quần xuống đầu gối, khom lưng, chống tay lên cạnh bàn cho Thành đụ kiểu chó. Khi vắng khách, Vân trần truồng nằm lên giường khám cho Thành thoả mãn con mắt và bàn tay trước khi lưỡi và cặc thọc sâu vào lồn nàng. Nhiều lần họ ôm nhau, lăn lộn trên sàn phòng đợi. Phòng mạch của Bác sĩ Thành từ phòng khám bệnh, ra phòng đợi, vào phòng vệ sinh, không nơi nào không có dính nước lồn của Vân và tinh khí của Thành.
Vân thong thả bước tới cạnh Thành. Nàng đưa tay nâng cằm chàng ngửa mặt lên, cúi xuống hôn chàng rồi nói : " Buổi hẹn cuối cùng của anh hôm nay là 4 giờ, anh khám lâu lắm là đến 4 giờ 30 thì không còn ai nữa. Như vậy chúng mình còn hơn một tiếng đồng hồ rảnh rỗi bên nhau. Em nghĩ, anh có đủ thì giờ làm em ra tới hai lần. " Nàng lại cúi xuống hôn lên môi chàng và thọc lưỡi vào miệng chàng. Thành đứng dậy ôm nàng, nhưng nàng đẩy ra nói :
" Hãy để dành đến sau khi hết khách, bây giờ đến lượt bệnh nhân đang chờ anh " Vân vừa nói vừa đặt hồ sơ của bệnh nhân lên bàn
Vân bước nhẹ ra phía cửa, đôi mông núng nính, đong đưa trong bộ đồng phục. Thành nhìn nàng đi ra, nhớ tới lúc Vân nằm trần truồng trên sàn phòng đợi, mắt lim dim chờ đợi chàng leo lên bụng và đút cặc vào lồn. Kỷ niệm đó làm cặc chàng bắt đầu cương cứng. Vân vịn tay vào nắm cửa, quay lại nói :
" Bây giờ đến lượt khám của cô Hồng, em cho cô ấy vào nhé ! " Nàng nhìn chàng một hồi lâu, pha trộn lòng yêu thương và chút buồn rầu, rồi mở cửa đi ra.
Bác Sĩ Thành nghe thấy giọng Vân nói ngoài hành lang : " Cô Hồng, Bác Sĩ đang đợi cô trong phòng khám, mời cô vào "
Một lát sau, cô Hồng mở cửa bước vào. Bác Sĩ Thành đứng dậy đón tiếp Hồng và đóng cửa lại. Hồng khác hẳn với Y Tá Vân. Hồng cao lớn, tóc dài, đen mượt, thân hình nẩy nở hơn Vân. Nàng còn trẻ, khoảng chừng 22, 23 tuổi, lấy chồng hai năm rồi nhưng chưa có con. Hôm nay nàng mặc áo đầm mỏng của mùa hè. Khi ngồi xuống, gấu váy kéo lên trên đầu gối, để lộ cặp đùi tròn trịa, trắng trẻo. Thành ngẩn ngơ nhìn cặp đùi khêu gợi của bệnh nhân và cặc chàng vùng dậy muốn chọc thủng quần chui ra.
Bác Sĩ Thành lên tiếng trước : " Chào cô, Hôm nay tôi có thể giúp cô việc gì ? ". Sau một phút ngượng nghịu, lúng túng Hồng trả lời : " Không hiểu tại sao, mỗi lần làm tình với chồng tôi cảm thấy đau đau "
Thành nhíu mày hỏi lại với giọng nói rất nghiêm túc : " Cô cảm thấy đau ở đâu ? " Hồng nhỏ nhẹ trả lời gần như nói thầm : " Ở nơi kín đáo….bộ phận sinh dục… ". Mặt nàng ửng đỏ, bẽn lẽn, cúi xuống không dám nhìn thẳng Bác sĩ, nhưng nó lại làm tăng vẻ đẹp của nàng. Hồng khẽ nhúc nhích mông trên ghế nên gấu áo co lên, cặp đùi lại lộ thêm vài phân nữa.
" Việc này chắc chắn có thể giải quyết được, nhưng trước hết tôi phải coi lại xem sao. " Chàng bắt đầu đo huyết áp, đặt ống nghe lên ngực xem nhịp tim, chiếu đèn soi lỗ tai, mũi và cổ họng v.v…
– Hầu như mọi bộ phận trong người cô không có gì trục trặc nhưng tốt hơn hết, tôi phải khám lại nơi mà cô cảm thấy đau, như vậy cô có thấy phiền không ? "
– Được, không sao, xin Bác sĩ khám giúp "
– Để tôi gọi cô nữ y tá vào chứng kiến trong khi tôi khám chỗ kín của cô.
– Không, không cần ai chứng kiến. Tôi tin Bác Sĩ. Xin Bác sĩ cứ tiếp tục làm việc.
Khi nói mắt nàng nhìn thẳng mặt Bác sĩ với vẻ mặt tin tưởng, không ngượng ngập, chứng tỏ cho Thành thấy ánh mắt gợi tình của nàng. Thành đứng dậy và nói : " Vậy thì tốt, chúng ta hãy bắt đầu. Xin cô hãy nằm lên giường khám ". Nàng đứng dậy, đi lại giường khám. Lại một lần nữa Thành có dịp chiêm ngưỡng phía sau của nữ bệnh nhân xinh đẹp. Cặc chàng lại ngóc lên, nhịp tim đập nhanh hơn.
Hồng đứng cạnh bàn, cúi xuống, móc ngón tay vào quần lót kéo xuống để nó dễ dàng qua mông, qua đùi rớt xuống sàn nhà. Nàng nhấc chân bước ra khỏi quần lót, tháo giầy, leo lên giường. Nàng ngồi thõng hai cẳng chân xuống, đu đưa cạnh giường.Tấm giấy trắng trải trên giường nhăn nheo do sức nặng của thân nàng đè xuống. Hồng thở mạnh, cặp vú nhô lên, hạ xuống theo nhịp thở. Hai đầu vú săn cứng để chàng có thể thấy đầu nhọn đỏ hồng in lên chiếc áo mỏng vì theo thói quen nàng không mang nịt vú.
Bác Sĩ Thành vỗ vào chiếc gối nói : " Xin cô nằm gối đầu lên đây ". Nàng nằm xuống theo sự chỉ dẫn của Bác Sĩ. Không cần nhắc nhở, nàng tự động kéo áo lên trên bụng để nửa thân dưới hoàn toàn không còn gì che đậy. Nàng thở dài, nhắm nghiền hai mắt, sẵn sàng để Bác Sĩ làm việc. Bác Sĩ nhìn xuống phần dưới của người đẹp. Đám lông đen, không rậm, không thưa, lăn quăn phủ trên làn da trắng mịn của vùng tam giác đầy khêu gợi. Thành say mê ngắm nhìn cái bụng phẳng lì, nhẵn nhụi, không vết nhăn, cặp đùi rắn chắc, thon thon, không vết sẹo.
Bác Sĩ Thành đến ngồi xuống ghế ở cuối giường bệnh, giữa hai chân bệnh nhân. Tay chàng cầm chân bệnh nhân nâng lên và nói : " Cô Hồng, xin cô co chân lên, để bàn chân đạp lên bàn đạp ớ cuối giường này. " Hồng với giọng nói rất nhỏ gần như nói thầm : " Vâng …."
Thành đặt một chân rồi một chân nữa của Hồng lên bàn đạp. Hai chân nàng yên vị trên hai thanh kim loại ở cuối giường. " Xin cô nằm lùi xuống phiá tôi, co đầu gối lên, để mông sát cạnh giường "
Thành nuốt nước bọt, mắt theo dõi tấm thân ngà ngọc của Hồng lắc qua, lắc lại từ từ, lùi xuống phía chàng. Trong khi thân mình di chuyển, hai gối dần dần cao lên, hai đùi banh ra, áo nàng nằm nguyên chỗ cũ nên khi mông nàng tới điểm khám thì hai vú đã lộ ra. Hai đầu vú đỏ hồng, cứng nhắc chĩa thẳng lên trần nhà. Hồng vội vàng kéo áo xuống phủ đôi nhũ hoa.
Bác Sĩ Thành hỏi với giọng hơi khàn khàn :
– Cám ơn cô Hồng. Như vậy rất tốt. Tôi bắt đầu khám, cô có thấy dễ chịu, thoải mái không ?
– Vâng, tôi đã sẵn sàng, xin Bác Sĩ bắt đầu…
Bây giờ mặt Bác Sĩ ngang với bộ phận sinh dục của bệnh nhân. Thành nhìn cái lồn mở rộng chỉ cách mặt chàng chừng vài chục cm. Chàng có thể nhận thấy hơi ấm thoát ra từ lồn và cặp đùi hấp dẫn của nàng, như muốn hút mặt chàng vào đó. Chàng thấy ở mép lồn một giọt nước nhờn vừa rỉ ra từ suối tiên. Biết Hồng đã gợi hứng, cặc chàng ngóc dậy. Chàng phải điều chỉnh lại quần để giữ cặc lại.
Không dùng bao tay như các Bác Sĩ thường dùng, Thành dùng một ngón tay chấm lên giọt dâm thủy đưa lên mũi ngửi và nói : " Cô Hồng, Việc đầu tiên mà tôi phải làm là phải xem bên ngoài âm môi truớc, rồi mới xem kỹ bên trong âm hộ xem có gì trục trặc không. Cô hãy nằm thoải mái, thư giãn gân cốt, đừng quan tâm đến việc tôi sắp làm. "
Lại một giọt dâm thủy ứa ra. Chàng lại dùng ngón tay chấm giọt nước lồn xoa khắp mép lồn. Ngón tay chàng vuốt dọc bờ môi và nói : " Tôi thấy trên mép lồn có một vết xước nhỏ. Nếu không xem kỹ thì cũng khó thấy, nhưng nó cũng làm cho cô cảm thấy khó chịu khi giao hợp. Vết thương này không quan trọng, dễ chữa thôi. Bây giờ xin cô hãy thư giãn …"
Hồng trả lời, nhưng tiếng nói của nàng quá nhỏ, Thành không hiểu nàng đã nói gì. Chàng dùng một ngón tay quyệt lên mép lồn, lợi dụng cơ hội giải thích những điều không cần thiết đối với bệnh nhân. Ngón tay chàng xoa trên mép lồn, với một giọng điệu nhỏ nhẹ, đều đều như ru ngủ :
" Nơi đây nôm na mình gọi là mép lồn, nhưng theo cơ thể học gọi là âm môi " Chàng ấn ngón tay vào trong lỗ lồn và nói ; " Đây là âm đạo, nó là một ống cơ có lót màng nhầy từ cổ tử cung kéo ra tới bên ngoài. " Chàng ngoáy ngón tay một vòng trong khe lồn rồi rút ra, xoa lên hột le nói :" Đây là âm vật, và tất cả bộ phận sinh dục ta gọi là LỒN. Chữ lồn chàng nhấn giọng, nói lớn để kích thích bệnh nhân.
Hai ngón tay Thành mân mê hột le và hỏi : " Chỗ này cô có thấy đau không ? " Hồng nhỏ nhẹ trả lời : " Không…Bác sĩ….không đau…nhưng tôi cảm thấy rờn rợn khó nói quá …." Thành tiếp tục xoa, nắn hột le. Nửa thân dưới nàng bắt đầu di chuyển. Mông nàng xoay tròn trên giường khám bệnh. Một tay nữa của Thành đưa lên xoa bụng, xoa vùng tam giác, vuốt ve những sợi lông. Hai bàn tay banh mép lồn để chàng nhìn rõ vành đai hồng đỏ bên trong.
– Tốt, mọi bộ phận đều tốt, vấn đề đau không phải ở đây. Xin cô hãy cho tôi biêt rõ, trước khi làm tình, chồng cô có làm những động tác dạo đầu không ?
– Bác sĩ nói gì tôi không hiểu.
– Dạo đầu có nghĩa là hôn môi, nút lưỡi, bú vú, liếm lồn trước khi đưa dương vật vào âm hộ.
Hồng khẽ gật đầu trả lời " có "
Thành suy nghĩ một lát rồi nói : " Đôi khi, chất acid trong nước bọt của người đàn ông có thể làm cho người đàn bà cảm thấy khó chịu khi bị bú, liếm âm hộ. Việc này tôi phải thử lại mới biết rõ ràng được. " Thành mỉm cười, không ngờ mình có thể nói được câu nói lố lăng, vô nghĩa đó. Quan niệm da lồn bị dị ứng với nước bọt là một điều ngớ ngẩn, vô lý. Tuy nhiên bệnh nhân đâu dám cãi Bác sĩ vì biết đâu đó là sự thật.
Một lần nữa Hồng gật đầu ưng thuận để Thành thử lại. Thành kéo ghế lại xát cạnh giường. Chàng cúi xuống, hít một hơi dài, hương thơm từ lồn nàng tỏa ra đầy lá phổi. Hương thơm tuyệt diệu xông vào mũi làm chàng ngây ngất mấy giây đồng hồ. Chàng lè lưỡi liếm lên hột le. Hồng thở hổn hển, toàn thân rung chuyển, hai tay đưa lên ngực, xoa bóp vú và xe đầu vú. Cùng lúc đó, mông nàng nhấc lên khỏi mặt giường, lồn dí xát vào miệng Thành.
Trong khi, miệng Thành bú, mút, liếm hột le thì hai ngón tay chàng thọc sâu vào lỗ lồn ướt sũng. Ngón tay tạm thay thế con cặc ấn vào, rút ra, lúc nông, lúc sâu, lúc mạnh, lúc nhẹ, khi nhanh, khi chậm.
Thành đụ nàng bằng hai ngón tay. Hồng hất lồn lên, hạ mông xuống nhịp nhàng với sự ra vào của hai ngón tay chàng. Miệng Thành ngậm mép lồn, môi mím chặt kéo căng dài rồi lại nhả ra. Đầu gật gù, đớp, nhả, đớp nhả….làm cho âm môi xưng phồng, cứng nhắc.
Hồng không cảm thấy đau đớn mà lại nhận được những khoái cảm dâng trào. Thân nàng rơm rớm mồ hôi. Lưng nàng cong lên chỉ còn hai vai dính xuống giường. Mông nàng vặn vẹo, đẩy lên với hy vọng những ngón tay của Bác Sĩ đi xâu vào trong lồn.
Cơn nứng của Hồng lên đến độ cao, nàng không còn bình tĩnh được nữa phải la lớn : " Đút cặc vào lồn em đi…bác sĩ….em sắp ra rồi Bác sĩ ơi ….. " Thành rời khỏi ghế, đứng giữa hai đùi mở rộng của nàng. Một tay Thành để trên lồn, ngón tay xoay tròn trong lỗ, ngón cái đè xuống hột le. Tay kia cởi quần, khi cả quần dài lẫn quần lót rơi xuống sàn, chàng bước ra khỏi chúng và đi xát lại cạnh giường.
Chàng cầm cặc cứng nhắc, rê quy đầu lên xuống dọc theo mép lồn ẩm ướt. Bất thình lình chàng đẩy mạnh mông về phía trước, cặc nhanh chóng lao vào hang sâu lút cán. Lồn nàng ấm và chặt tuyệt vời. Các cơ bắp lồn nàng xiết chặt cặc chàng. Mông nàng cũng bắt đầu đẩy vào, rút ra nhịp nhàng. Chàng đứng bất động, ngắm nhìn cặc chàng láng bóng ra, vào lồn, xâm nhập, rồi lại rút lui và sự tương phản giữa bộ lông dái xám xịt với lông lồn đen mượt. Khi nàng kéo lồn ra, nửa cặc chàng tắm nước lồn long lanh tái xuất hiện ngoài ánh sáng, rồi lại mất hút khi bị lồn nàng nuốt trửng.
" Cô thấy thế nào, cặc tôi có làm lồn cô đau không ? " Thành hổn hển hỏi Hồng khi lồn nàng đang mút cặc chàng một cách đáng sợ.
Hồng lắc đầu " Không ! Trái lại em cảm thấy thật tuyệt vời " và nàng di chuyển thân mình nhanh và mạnh hơn.
Thành mỉm cười hỏi lại : " Không đau thật chứ ! " Nàng lại lắc đầu, không trả lời.
Chàng hỏi để mà hỏi chứ chàng thừa hiểu nàng đang vô cùng sung sướng. Chàng cũng cảm thấy cặc chàng sắp nổ tung, ngọc hành co thắt. Chàng phải cố gắng đè nén, kìm hãm để tiếng rên rỉ khỏi thoát ra khỏi miệng. Chàng bắt đầu đóng cọc vào lồn nàng mỗi lúc mỗi nhanh, càng ngày càng mạnh ăn nhịp với những nhát đẩy của nàng. Bao nhiêu tinh khí chàng dành dụm mấy ngày nay dốc hết vào lồn nàng.
Hồng không kìm hãm được cơn cực khoái ập đến la lớn : " Sướng..s.ư.ớ.ng sưưươơớnnngggg quá anh ơi, mạnh nữa đi….anh ơi…" Sướng quá nàng đã quên mình là bệnh nhân đang khám bệnh mà gọi Bác Sĩ bằng anh.
Sau nửa phút, tinh khí xối xả tuôn ra, cơn khoái cảm tuyệt vời của chàng dịu xuống. Nhưng cặc chàng vẫn còn bị lồn nàng cắn, mút, vắt cạn mọi giọt tinh khí. Cuối cùng cơn cực khoái của nàng cũng từ từ hạ xuống và chấm dứt. Nàng nhắm mắt, duỗi thẳng hai chân, hai tay, nằm không dẫy dụa, thở hổn hển như người vừa dự cuộc chạy đua.
Bác sĩ Thành nghe có tiếng động ngoài cửa phòng. Chàng đoán biết cô Y Tá Vân gây ra tiếng động, nhưng cửa vẫn chưa mở. Thành bước lui lại, cặc chàng teo lại, thoát khỏi sự kìm kẹp của lồn, rớt ra ngoài. Chàng mặc lại quần, thắt giây lưng, sửa lại áo và cà vạt, hoàn lại cương vị Bác sĩ.
Thành đi vòng ra cạnh giường, lấy khăn giấy lau mồ hôi trên mặt nàng và lau sạch nước lồn hòa với tinh khí của chàng. Nàng nằm bất động, mở mắt nhìn chàng một cách âu yếm. Tuy nàng không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt chàng cũng hiểu nàng muốn cám ơn chàng đã cho nàng những phút khoái lạc tuyệt vời.
Chàng cầm chiếc quần lót đặt vào tay nàng. Với giọng điệu như Bác sĩ nói với bệnh nhân :" Việc khám nghiệm đã hoàn tất. Xin cô mặc lại quần áo " Bác sĩ đi lại bàn giấy ngồi xuống, ghi những gì vào hồ sơ bệnh của nàng không ai rõ.
Hồng uể oải, ngồi dậy, lê ra cạnh giường, bước xuống sàn nhà. Nàng mặc quần áo với dáng điệu khoan thai, thong thả, gần như còn ngái ngủ. Nàng ngồi xuống ghế đối diện Bác sĩ và nhìn chàng qua cặp mắt lim dim.
Bác sĩ hỏi : " Cô còn thấy đau chỗ nào nữa không "
Nàng lắc đầu, nhìn chàng, không nói và đưa tay nhận toa thuốc.
Thành vừa đưa toa thuốc vừa nói : " Đây là loại kem làm giảm đau, em hãy thoa nhẹ vào vết xước trên âm môi trước khi giao cấu. Anh muốn em tiếp tục làm tình với chồng ngay ngày hôm nay vì lý do gì chắc em đã hiểu. " Nàng gật đầu và nói : " Em hiểu, hẹn anh tuần sau cũng vào giờ này em sẽ đến để anh tái khám "
Hồng đứng dậy, bắt tay từ biệt Thành rồi đi ra cửa. Chàng đưa tiễn nàng về với dáng điệu luyến tiếc vì không thể lưu nàng lại lâu hơn.
Mấy phút sau, cô Y Tá Vân mở cửa, bước vào phòng buồn rầu hỏi : " Anh hẹn cô Hồng tuần sau tái khám ? " Nàng đi lại thay tấm giấy trải giường nhàu nát hỏi thêm ; " Anh đã đụ cô Hồng phải không ? ". Thành trả lời : " Lúc nãy anh nghe có tiếng động ngoài cửa, anh biết là em đã nhìn qua lỗ khoá và biết hết mọi chuyện trong này rồi ".
Hồng nhún vai, với thái độ giận giữ và buồn rầu nói : " Đây có phải là lần đầu tiên anh đã làm cho hai người đàn bà cùng ra một lúc ? Em rất buồn phải cho anh biết là lúc em nghe thấy tiếng rên rỉ khi cô ta đạt được tột đỉnh khoái cảm, nước lồn em cũng trào ra ướt hết quần lót. Em ghen với cô ta. "
Thành cầm tay Vân an ủi : " Vân em, anh rất yêu em. Đối với anh, em là nhất, hơn cả vợ anh nữa, đừng có ghen. Với cô Hồng hoàn toàn chỉ là phương cách vật lý trị liệu thôi, anh không có yêu cô ấy đâu mà em ghen. "
Vân trách chàng : " Anh sung sướng thấy rõ trên gương mặt khi anh đụ cô Hồng mà còn dám nói vật lý trị liệu thì ai tin được. Anh có biết vì yêu anh, em mới ghen ? "
" Anh biết và anh cũng rất yêu em, nhưng em phải cho anh chữa bệnh cho người ta chứ. Cặc anh luôn luôn sẵn sàng, bắt cứ lúc nào em cần. Có khi nào anh không chiều ý em đâu. " Hồng dịu cơn ghen, ngước mắt diễu cợt : " Đúng vậy hả ? Ngay bây giờ em cần. Còn 15 phút nữa mới tới giờ hẹn của bệnh nhân tiếp theo " Vừa dứt lời, Hồng nắm dây lưng quần giật mạnh.
Muốn hoãn binh để cặc khôi phục lại khí thế, Thành nói : " Còn có 15 phút, mình phải vội vàng, mất hứng em ơi ! Sau bệnh nhân cuối cùng chúng mình còn hơn một tiếng đồng hồ nhàn rỗi, lúc đó anh sẽ đưa em vào chốn bồng lai hưởng lạc thú thần tiên. " " Được rồi nhớ nhé ! Em cho người kế tiếp vào ngay "
Sau khi bệnh nhân sau cùng ra về, Vân khoá cửa phòng mạch, nhẩy đến ôm cổ Thành hôn lên môi chàng rồi nói : " Bây giờ đến lượt em khám bệnh cho anh bằng phương pháp vật lý trị liệu. Em nếm thử mùi vị nước lồn của Hồng còn dính trên cặc anh, xem nó ngon như thế nào mà làm anh mê mẩn, quên em. "
Vân đẩy Thành đứng dựa vào cạnh bàn và nhanh nhẹn lốt hết cả quần dài, quần lót của chàng. Nàng qùy xuống, cầm con cặc còn ngái ngủ, chưa tỉnh giấc cho vào miệng mút. Cặc Thành mau chóng cương cứng do môi, lưỡi điêu luyện của Vân.
Thành nâng Vân đứng dậy, cởi hết quần áo, để nàng ngồi trên ghế. Chàng ngồi bệt xuống sàn, banh hai đùi nàng dạng háng ra. Những ngón tay chàng được điều động đến thăm dò, khám xét rồi mở cửa động đào cho lưỡi xâm nhập cung cấm. Chân nàng run run khi lưỡi phóng vào lỗ lồn, quét ngược lên hột le, môi mút những giọt mật ngọt từ trong suối rỉ ra.
Chiếc lưỡi tài tình của Thành đá vào hột le, thọc sâu vào lỗ lồn, quét dọc mép lồn, lúc mạnh lúc nhẹ, làm lồn nàng tê tái, rung rung, mép lồn mấp máy. Nước lồn tuôn ra, miệng Thành mút, phát ra âm thanh xụp xụp hòa với tiếng rên rỉ của Vân tạo thành một điệu nhạc mê ly.
Tiếng rên rỉ của Vân lớn dần. Nàng cố gắng ngậm miệng, kìm hãm tiếng kêu, cắn răng cố giữ cho lồn khỏi mấp máy. Cơn cực khoái đã gần kề. Thân nàng rung chuyển, rớm mồ hôi, chân run rẩy, tay đưa xuống ghì đầu chàng vào lồn làm chàng nghẹt thở. Để thoát hiểm chàng phải cắn vào lồn nàng, lúc đó tay nàng mới nới lỏng. Không kìm hãm được cơn cực khoái, nàng phải để nước lồn trào ra chẩy qua đít xuống ghế.
Thành bồng Vân đặt nằm ngửa trên bàn làm việc của chàng. Thành đứng dưới sàn nhà, cầm hai chân nàng đặt lên hai vai chàng. Tay cầm cặc rê qua, rê lại dọc theo bờ suối đến tận cửa sau. Vòng đi, vòng lại, lượn quanh ngoài cửa hang, cặc chưa chịu vô mặc dầu hắn đã biết rõ đường đi lối về.
Cơn nứng của Vân lại ập đến. Miệng lồn hé mở, đón cặc nhập cung, nhưng cặc vẫn cứ lảng vảng bên ngoài, bắt nàng phải lên tiếng :
– Đút cặc vào đi anh ….
– Vào đâu ?
– Vào lồn, vào đít, vào đâu cũng được..
– Em muốn nó chui vào lồn hay đít phải nói rõ, nó mới biết lối vô chứ …
Bực mình, Vân nắm cặc đưa đến miệng lồn, lùi xuống cho lồn ngoạm cặc, nuốt trửng. Thành lại rút cặc ra, nhưng chàng bị hai chân nàng kẹp cổ, kéo đầu chàng gục xuống. Thế là mặt chàng bị vú nàng thoi trúng miệng, cặc lại bị giam trong cung cấm. Nàng năn nỉ : " Em xin anh, em lạy anh, đừng trêu em nữa, đụ em, địt em, cho em sướng như anh đã cho Hồng…."
Thành trườn lên, lấy miệng chàng bịt miệng nàng không cho nói. Tay trái ôm cổ nàng, hai ngón tay phải ve viên đầu vú, mông dập xuống, đóng cặc vào sâu trong lồn. Vân sung sướng, quằn quại trên bàn, mép lồn cắn chặt gốc cặc. Lưỡi chàng xoắn lấy lưỡi nàng. Cặc chàng dọng xuống lồn nàng như chầy giã gạo. Nàng rên rỉ, người rung rung, tứ chi ôm chặt chàng để hưởng cơn cực khoái lần thứ hai.
Vân phản đối : " Anh chưa ra ? Sao anh không ra cùng em ? …"
" Anh sẽ ra cùng em, khi em ra lần thứ ba, đúng với yêu cầu của em lúc trưa nay …" Chàng mỉm cười rút con cặc còn cương cứng ra khỏi lồn. Nâng nàng ngồi dậy, bế nàng cho đứng xuống đất. Vân cúi xuống, chống hai tay lên bàn. Thành đứng phiá sau, lấy một ngón tay sọc vào lỗ lồn, móc chất nhờn, bôi vào lỗ hậu môn. Chàng lại đút cặc vào lồn để bôi trơn đầu cặc, rồi rút ra đâm vào lỗ đít Vân.
Một tay Thành xoa bóp vú Vân, hai ngón tay của bàn tay kia xọc vào lồn nàng. Cặc chàng nằm sâu trong lỗ đít. Cùng một lúc, cặc vào, ra trong lỗ đít, mấy ngón tay xe, xoắn vú và móc, ngoáy lồn làm Vân không thể nhịn được nữa phải la lớn : " Sướng quá anh ơi i i i i…Em ra.a.a.a ra… sướng quá mẹ oi.i.i.i … " Các cơ bắp ở hậu môn cũng như lồn co thắt liên tục làm cho Thành cũng phải vọt khí ra đầy lỗ đít Vân.
Vân hổn hển nằm ép bụng trên bàn, Thành nằm đè lên lưng Vân ngất lịm. Năm phút sau, hai người mới hồi tỉnh. Sau khi quần áo đã chỉnh tề, chàng và nàng hôn nhau lần chót trước khi chia tay và hẹn ngày mai gặp lại.
-Hết-

Hồi nhỏ, tôi chúa sợ nhìn thấy máu. Chỉ cần vài giọt nhỏ trước mắt là tôi muốn ngất xỉu ngay. Mấy con nhỏ cùng học có lần thấy tôi choáng váng khi nhìn một đứa đạp đinh, máu chảy tùm lum đã ngạc nhiên quá cỡ. Nhất là khi tụi nó thổi phì phì và nặn máu bầm ra, tôi bưng kín mặt chạy chỗ khác. Lát sau, tụi nó xúm lại hỏi, tôi khai thiệt hết trơn, tụi nó cười chê : con trai mà nhát. Rồi, bù lu bù loa, tụi nó khoe : bọn tao lớn lên mỗi tháng đổ máu dầm dề một lần, nào có hề gì, lại dây dưa mấy bữa nữa.
Tôi trề môi nói tụi nó xạo, con nít con nôi biết cóc khô gì mà chảnh. Một đứa biểu : ờ tao chưa biết thiệt, nhưng tao nghe má và chị Hai tao nói. Chẳng lần đầu bà ấy bị tóe máu, tưởng thủng ruột, kêu khóc om sòm, má tao hỏi han, bả nói, má cười hề hề biểu hổng sao. Rồi má dạy bả nịt sao đó, hằng ngày bả thay, tao thấy vón cục đỏ lòm, má tao còn nói đàn bà, con gái, ai cũng vậy.
Lần đến trường, láng xáng làm sao chính tôi bị gai chích vô đầu ngón cẳng cái, đau nhức tổ. Con Trâm đòi lấy kim lể cho tôi, sợ đau, tôi không nghe, nó nói phải khươi ra, chớ để lâu nó lặn vô trong, có khi phải mổ. Tôi điếng hồn bằng lòng. Nó gác chưn tôi lên cái đùi thây lây của nó, xọt xọt khều khều. Tôi hít hà nín thở và người run cầm cập. Con Trâm hét lên : mày vịn vô vai tao đứng yên một chút, mày khọ khuậy vậy, ai khều cho nổi.
Tôi vịn vai và vẫn run, nó làm hoài không được, tôi cáu nên thôi. Tôi nghĩ để về nói má lể. Bữa trưa tôi về nhà thì ngón chưn đã hơi sưng. Thấy má, tôi nhõng nhẽo khóc ròng, má lại biểu tôi đặt chưn lên đùi má để lể. Tôi lại run, má làm cách nào tôi cũng đảo người lung tung. Má biết tôi ưa sờ ti nên gạ : nè má cho vọc vú má đó, con măn đi để má làm. Tôi thọc tay vào trong áo má, lom khom xuống cho má lể. Tôi vò hai vú má bên ngoài cái nịt, thấy lấn cấn làm sao, nên tôi tốc luôn nó lên mà bóp thẳng vô hai vú.
Má khượi lể lâu chừng nào thì tôi càng măn vò hai vú má chừng đó. Có lúc tôi bóp chặt quá, má phải nhăn mặt và ngưng lại thở rộn. Vì để lâu nên gai lặn vào sâu, má lấy được ra thì tôi cũng mệt ngất ngư muốn khuỵu. Má thấy tôi xanh lè mặt thì đỡ tôi ngả hẳn vào lòng. Má biết con má sợ máu sắp ngất, nên vội vén áo lên nhét cái vú vô miệng tôi bắt nhay bú cho tỉnh. Má hết nuôi con nên chỉ còn là vú da, tuy vậy vẫn tròn trịa, đầy đặn nên tôi ngậm cũng sướng. Có lẽ vì vậy mà lần đó tôi không xỉu. Sẵn má tốc áo cho tôi nhìn thấy cả hai vú nên tôi vừa bú vừa bóp măn đã đời, tôi bú còn vùi mặt vô day ủi ngực má nữa.
Má thấy tôi bú nút ngon lành, má cúi nhìn sâu vào mắt tôi, xoa tay lên tóc và nói nựng : thằng chó lớn mà bú nút vú má như con nít. Hổng sợ người ta chê cười. Tôi chẳng trả lời vì bú bóp măn cả hai vú thiệt kỳ thú vô cùng. Có lúc má thở dài kêu nhột. Tôi bú lâu dằng dặc, phải chờ má hối thôi, tôi mới nhả và buông vú má ra.
Sau này càng lớn, tôi càng khiếp máu. Mỗi lần bị bắt buộc đi thử máu thì phải có người đi theo kềm giữ tay, không thôi tôi vùng dám gãy kim lắm. Má bất đắc dĩ mới dẫn tôi đi khám bịnh, còn đau gì chỉ cho uống thuốc qua loa. Nhà thương, y tá coi như tôi không hề là thân chủ. Cũng may trời cho tôi mạnh cui cui nên dường như không bao giờ gặp mặt các nơi trên.
Vậy mà lần tôi đau răng thiệt vô cùng khốn khổ. Sáng ra xúc miệng, thấy máu đỏ lòm, tôi la như sắp chết. Má tôi quýnh phải lấy muối pha cho tôi ngậm mới cầm, nhưng răng hành nhức quá. Má hối tôi đến phòng nha sĩ, tôi sợ khi nghĩ ông ta đưa kềm vô nhổ xoạch cái răng, máu đổ tà la mà ớn. Má dỗ mãi không được nên khuyên tôi ngày ngày đá lưỡi vô chỗ răng đau để lung lay cái gốc mềm ra, rồi thừa cơ tôi ngủ say, bà lấy chỉ buộc vòng vòng vô chưn răng giựt cái xoẹt lôi ra ngoài. Tôi bật dậy má bụm chặt miệng tôi cho máu khỏi đổ ra và đưa ly nước cho tôi xúc nhổ. Tôi khóc tá lả bắt đền, má lại phải chìa vú ra cho tôi ngậm mới yên. Mấy chị tôi nhìn thấy, trách má cứ làm thế tôi được nư nhõng nhẽo.
Má một ý, mấy chị một ý, tôi ở giữa hưởng thụ sự dung dưỡng của má ban cho. Một bữa chị Ba hỏi tôi : mày đau đòi bú vú má, sau mày có vợ thì đau làm sao. Tôi trây trúa với chị : thì biểu con vợ đưa vú cho em bú, bằng không em hổng đau. Chị Ba trề môi nói kháy tôi : ở đó mà hổng dám đau, tao chờ coi mày ra sao cho biết.
Khi tôi lấy vợ, nào có ai truyền lại cái tật sợ máu cho vợ tôi biết. Chèn ơi, cô cắt cổ gà, cổ vịt ngon ơ, máu văng tóe loe, cổ tỉnh bơ mới sợ. Đến bữa tôi vô ý đạp nhằm cái cào cỏ, tôi bưng giò nhảy lò cò, rống lên như cọp. Vợ tôi chạy ra thấy tôi lo đỡ vô. Tôi la, tôi hét đủ chuyện, vợ tôi quíu không biết làm sao. Cô ta gọi cho má, làm má điếng theo, hộc tốc chạy đến. Thấy tôi nhăn nhó như cái bị rách, má biểu vợ tôi ra để má biết cách lo.
Dĩ nhiên là má tuột áo liền, lại tháo băng cái xú cheng để tôi bú vú, còn má khều khào vươn người băng vết thương cho tôi ở dưới gan bàn chưn. Khi đã êm, má để tôi bú nút thêm một lúc rồi mặc áo lại mới kêu vợ tôi vô. Má rỉ rả nói với cô về tật sợ máu của tôi và hai người tỉ tê nho nhỏ truyền lại nhau cách trị bệnh.
Má tôi về rồi, vợ mới trách : tưởng gì chớ bú vú thì ai cấm cản anh đâu. Chẳng đau mà tối nào anh chẳng ngậm, la chói lói làm em hết hồn mà quấy rầy tới má. Lần sau có gì cứ nói thẳng với em. Tôi giận nên làm hung : người ta đau thấy mẹ còn nhớ tới gì đâu mà nhắc. Vợ tôi phải hun tôi tùn tùn mới huề.
Kỳ này bất nhơn là răng cỏ tôi lại có chuyện. Nó không ra máu mà cứ nhức xéo quai hàm luôn, ăn uống nhai không được mà nhịn đói thì vô phương. Vợ tôi đòi đưa đi nha sĩ khám, tôi hét lên : bộ bà muốn giết tui hả. Đang đau, tới mấy chả để bị đút kềm, đút đục vô quậy khỏ cho bể hàm ra hay sao.
Vợ tôi hóa thành nha sĩ vườn, biểu tôi há ra cho bả khám, khốn nỗi nó sưng tùm lum bên trong há gì được. Bả dòm dòm một hồi rồi la : chết cha, em thấy sao nó cộm đục dưới chưn răng y như mủ, anh để lâu hổng được đâu. Tôi nhất quyết không chịu đi cho người ta khám, càng kỵ mấy cha y sĩ vì tay cha nào cũng to như dùi đục, sờ vô cũng bể lọi răng rồi. Vợ tôi rầu thúi ruột mà cũng bắt tức cười.
Từ bữa đó, tôi thấy cô giở lia ba tờ tuần báo gọi lung tung, lúc nào cũng a lô hỏi thăm bạn bè nơi nào chữa răng êm ái. Sau cùng tôi thấy cô có vẻ vui vì nhận được tin hay. Cô khoe với tôi : em tìm được chỗ tốt cho anh rồi. Cô nha sĩ này nhẹ tay lắm, vì lo học nên giờ vẫn " chổng có chừa ", em cam đoan anh đến khám cổ không làm anh sợ. Tôi nghe nói nha sĩ nữ cũng ham vì dù sao giới gái cũng gọn tay nâng níu. Nhưng một hai tôi đòi vợ phải theo để nâng tinh thần. Hai vợ chồng bàn tới bàn lui mới thỏa thuận nhau. Vợ tôi nói thường các phòng chữa răng đâu chấp nhận người nhà cùng vô, tôi phải nói thì em bảo trước với họ về bệnh sợ của anh. Gì chớ việc chìu ý chồng, các bà nhà mình vốn rất rành. Cổ lại a lô, a lồ một hồi và toe toét cười khoe thành tích : em năn nỉ mãi cổ mới chịu, cô còn hỏi xắc mắc đàn ông gì mà nhát, vậy mà dám lấy vợ. Tôi nghĩ chắc các bà/cô hiểu " máu sư tử Hà Đông " của nhau nên nói kháy cũng nên.
Ấy vậy mà tôi cũng run bằng chết khi đến ngày hẹn. Tôi run còn hơn anh học sinh chập chững vào thi lần đầu. Lúc được gọi vào, tôi đùn bà xã vô trước, tôi líu ríu theo sau. Cô nha sĩ túm tím cười và lịch sự mời tôi nằm lên ghế. Tôi đưa mắt như mời cô y tá phụ việc đi ra, cô nha sĩ hiểu ý, đắn đo một lúc rồi bảo : thôi được, chị có thể làm một mình, em ra ngoài một lát, có gì chị nhờ vợ của ấy phụ.
Cô điều chỉnh cái ghế cho thích hợp lối nằm của tôi, kéo cái đèn soi chóa mắt và hà hà ý biểu tôi há miệng. Tôi nhăn nhó mở he hé, cô nha sĩ đía vô đau hả, đau hả rồi loay hoay lách cái gương soi ghé mở môi tôi ra. Cô chuyển cái gương tròn tí tẹo hết bên này đến bên kia, vòng ra sau, soi ra trước, rồi nói : răng anh gốc đã lớn lại cương mủ, phải chích uống thuốc cho tan mủ mới tính làm gì được.
Rồi loạch xoạch cô quay qua rút thuốc ở lọ vào cái xi lanh, mũi kim dài nhằng. Tôi ớn muốn nín thở kêu vợ tôi : em, em. Cô nha sĩ bảo : chuyện này vợ anh không giúp gì được, phải do tôi mới biết cách tiêm, anh chịu khó một chút, không đau, chỉ như kiến cắn loáng là hết. Tôi không chịu, vợ tôi phải can thiệp khuyên lơn, dỗ dành, tôi mới nghe.
Cô nha sĩ tiếp cận tôi, dùng một ngón tay mang găng vạch môi trên tôi ra rồi lăm lăm đưa ống chích vào. Tôi nhắm mắt nhắm mũi, chờ giống như tử tội chờ lưỡi đao phập xuống. Vợ tôi đứng sau ghế khám, giữ lấy hai vai tôi. Cô nha sĩ nói huyên thuyên, mục đích không cho tôi chú ý, bất đồ cắm phập đầu kim vào. Nó vừa tê, vừa lạnh, vừa đau, vừa nhói, tôi giựt người lên, cô nha sĩ phải hét : anh không được vùng vẫy, nhúc nhích gãy kim. Tôi hoảng quá, hai tay khua loạn xạ. Bất đồ tôi độp được vào hai vật tròn mềm êm quá xá. Tôi lờ mờ nghĩ là vợ thấy tôi đau nên chìa hai vú cho tôi vịn. Do đó tôi cứ bíu chặt lấy hai vật tròn êm này mà bóp tì tì.
Tôi có nghe cô nha sĩ la : ủa., anh làm gì kỳ cục vậy, nhưng lại tưởng cô thấy tôi khua tay thì la nhắn nhủ tôi. Tôi cứ bóp cho đã, vú vợ tôi chớ ai đâu vào đó, tại ở phòng nha sĩ không ngậm bú được thì bóp tạm cũng được. Chỉ đến khi nghe tiếng cô nha sĩ nói xong rồi, tôi mới hoàn hồn, cha mẹ ơi, nãy giờ tôi bóp vú cô nha sĩ mà không biết. Vợ tôi trớ ra phải xin lỗi cô nha sĩ ỉ ôi hết lời. Cô nói tại vì đang tiêm chích nên không dám ngưng buông, chớ không thì đã cho tôi ăn mấy cái tát vì bóp vú bậy.
Vợ tôi nói rồi phân trần, lôi hết từ tật xấu của tôi ngậm vú má và ngậm vú vợ mỗi khi đau, mãi cô nha sĩ nghe lọt tai mới tha cho. Vợ tôi trả tiền khám, ra về cằn nhằn cửi chửi tôi thậm tệ. Tôi cãi bướng : thì tại em chớ bộ, biết anh đau phải nhét vú vô, sao em không ngỏ ý cho cô ấy trước, còn anh đau thì có nhìn vú nào ra vú nào. May là anh mới bóp, chớ anh tưởng là em thiệt, anh trật áo ra bú tụt tụt thì sao. Vợ tôi tịt ngòi, nhưng lẩm bẩm đòi bỏ mặc tôi làm sao thì làm, chớ mặt mũi nào còn trở lại chữa tiếp chỗ đó nữa. Khiến tôi cũng lo.
Về nhà, do thuốc cô nha sĩ chích, lại uống thêm trụ sinh, miệng hết đau, há lại được. Tôi ngong ngóng chờ một tin văn phòng cô gọi lại mà cứ thấy u u. Tôi đã thất vọng nghĩ giờ có đía bà xã hỏi dò văn phòng nha sĩ khác, chắc cổ cũng nguây nguẩy từ chối vì sợ tôi loạng quạng mò vú bậy nữa. Tôi đã vô cùng thất vọng thì nghe tiếng điện thoại réo, đùn cho bà xã tôi nghe. Hai bên nói gì nhau lâu lắc, tôi hỏi bạn bè là ai mà tía lia dữ vậy, bà xã nói cô nha sĩ hỏi sao hẹn anh hai ngày trở lại mà gần tuần lễ rồi chưa tới. Tôi sửng sốt còn hơn nghe tin thi đỗ, tôi trợn tròn mắt hỏi vợ tôi : thiệt hôn. Vợ tôi sẵn còn giận nên nói : bộ tui điên mới bày đặt xúi anh tới cho cổ đánh tét đầu sao ? Tôi mừng hết lớn, nhưng lại nghe vợ tôi nói : kỳ này anh tự đi một mình, tui không dám vác mặt tới nhìn cổ đâu. Ôi thiệt là oan gia.
Nhiều lần tôi nài nỉ xin bà xã gọi giúp lấy hẹn khám lại cho tôi, nhưng đều bị từ chối. Một cũng không, hai cũng không, bả nói : cô nha sĩ đòi chính ông phải gọi để cổ giũa một tăng rồi mới cho hẹn. Tôi sầu đời vô vàn, nhưng cũng phải liều chớ chẳng lẽ để dở dang chuyện răng cỏ hay sao.
Tôi gọi đến xin gặp bác sĩ (tôi nói nịnh lên cốt để cổ nghe báo lại sẽ dịu bớt), chừng nghe tiếng cổ a lô, a lô, tôi cụt hứng không biết nói gì nữa. Đoán ra là thằng tôi mắc dịch, cô nha sĩ phủ đầu cho một tua : ông làm gì bữa đó tớp tớp như chó, vú của tui mà cha nhắm mắt nhắm mũi bóp kìn kìn. May mà tui không nổi nóng, chớ tui chụp cái kềm vặt hết răng ông ra, mới đáng.
Tôi khiếp quá, rên rỉ : tui lạy cô, đừng làm vậy tội nghiệp, tui thấy máu là chết thẳng cẳng. Cô có vẻ chưng hửng : chớ cả đời, bộ ông không khi nào bị đứt tay, đạp mảnh sành hay chảy máu cam gì sao. Lúc đó, chẳng lẽ ông chết thiệt. Tôi ấp úng mãi mới rặn nổi một câu đối đáp : bởi vậy nên mới thành tật. Cô lại vặn hỏi tới, tôi phun tuột tuồn tuột hết ra : mỗi lần tui bị chảy máu má phải cho tui ngậm ti để quên rồi bả mới lể hay băng bó.
Tôi nghe tiếng cô nha sĩ cười hì hì và lẫn theo tiếng lẩm bẩm : hèn chi. Và cô thêm : vậy còn khi ông lấy vợ, chẳng lẽ mỗi lần bị chảy máu lại kêu má tới. Tôi ngon trớn nói luôn : thì tui bú vú vợ cũng được, vú đàn bà nào chẳng mềm, chẳng êm. Tôi còn kể công lênh với cổ nữa : bữa đó vì ở văn phòng khám răng nên tui chỉ bóp đỡ thôi, nói nào ngay tui tưởng là bà xã biết máu bịnh của tui nên hấp tấp đưa vú cho tôi măn bóp tạm. Chớ biết là cô thì mụ nội tui cũng hổng dám.
Cô nha sĩ có vẻ hài lòng. Cô phân bua : tui hiểu rồi, bởi nên tuy giận mà tui còn chờ ông quay lại. Kỳ này ông đừng loạng quạng tầm bậy nữa, vú của tui là của tui, đừng lơ mơ tưởng là vú bà xã mà đè bóp loạn, tui ghè bẻ hổng còn cái răng đừng trách. Tôi vâng dạ rối rít, còn hơn đứa con nghe mẹ dạy. Cô ầm ào một hồi cho biết là sắp Tết tới nơi, khách bù lu bù loa nên chương trình khám kín đặc cả. Tôi có chịu khám trễ cuối cùng thì cô ráng ghi giờ hẹn cho tôi, bằng không qua giêng ngày rộng tháng dài, rỉ rả lo sau.
Tôi sợ để lâu cổ lại ghét đổi ý nên xum xoe nhận liền. Cô cho tôi cái hẹn lúc 5 giờ rưỡi chiều, nói là tội nghiệp lắm đó, chớ làm nhiều mệt muốn chết. Tôi qua được cái cầu lọt đầu giờ chỉ đợi đợt qua cầu lọt đuôi, nên tôi ỉ ôi yêu cầu bà xã đi theo một chút. Vợ tôi lại dở quẻ : bả nói bộ mặt bả dầy lắm sao mà tới đó nữa. Ông bóp vú cổ đã đời, rủi lần này ông lột mẹ nó áo cổ ra bú tìn tìn thì có nước tui độn thổ. Thiệt các bà chúa rắc rối.
Vậy là tôi cũng đi mình ên. Ngặt cái, phòng khám của cô lọt đúng vào trung tâm thương mãi, cuối năm bà con đi bát phố, lượn xe, ngắm nghía nhau, mua sắm đông đầy, tôi lách bằng chết tới nơi cũng trễ. Bước vô, tôi thấy vắng hoe, chỉ còn mình cô nha sĩ sốt ruột đi lại. Thấy bản mặt tôi, cô kêu : dữ hôn, giờ mới tới, tui tính về rồi chớ.
Vì còn lại một mình, cô khóa gài cửa cẩn thận, e lúi húi làm, lỡ có ai lẻn vô khoắng cô ta trộm thì tiếc. Cô lịnh cho tôi nằm lên ghế, điều chỉnh xong, bèn kêu a dài biểu tôi há miệng ra. Bữa nay hết cương mủ và cũng sợ cổ nữa, nên tôi há hốc to mồm ra. Cô lùa cái kiếng soi tròn nhỏ xíu, chiếu xem lật qua lật lại, còn dùng ngón tay đeo găng sờ sờ mó mó vào từng cái răng lay lay hỏi có đau hôn. Khi cô thử, mắt thì đeo kiếng bảo hộ và miệng thì che khẩu trang mà sao tôi run vì cô nghiêm quá. Tôi ì ạch cho biết không đau, cô thảy cho một tấm nặng chịch như áo giáp lên ngực tôi, biểu để chụp hình coi răng cỏ thế nào. Cô dùng mấy cái kẹp gắn những miếng như cao su dai nhách, nhét vào chỗ này chỗ kia bắt tôi ngậm rồi bấm điện xè xè.
Một loáng cổ chụp xong, kéo cất cần máy chụp vào chỗ và lấy cái tấm giáp che ra, bỏ mặc tôi nằm chèo queo ở đó, lo đi tráng phim. Lát sau cổ trở ra, gắn mấy tấm phim lên bảng soi và chỉ cho tôi hình dáng cái hàm răng của tôi. Chèn ơi, nó xấu gì xấu tệ, lổm chổm như bàn chông, hay như pháo đài ấp chiến lược, cái thụt ra, cái thụt vô, coi dở òm. Cô nha sĩ còn nói xóc : răng ông đẹp như tài tử xi nê, có điều khi bú vú má hay nút vú vợ chắc là nhay đau người ta muốn chết. Tôi đỏ mặt rần.
Cô lại bắt tôi há miệng lần nữa, xăm xoi chỗ cái răng sưng và phán một câu xanh rờn : giờ ông muốn nhổ hay muốn bọc. Tôi rùng cả mình, nhanh nhảu xin bọc thôi. Cô nói vậy thì để cô cà giũa cho nhám, chất keo mới bám bọc vào chỗ đau được. Cô còn dỗ như dỗ con : so với nhổ thì không đau, nhưng nó ê ê đó nghe.
Tôi nào có bị giũa xả bao giờ nên hồi hộp lo dữ dội. Cô nhắn nhe : ông đừng mượn cớ mà bốc hốt bậy nữa nghe cha. Xong, cô cúi sát mặt vào mặt tôi, hơi thở phà qua khẩu trang vẫn thơm ngây ngất. Tôi gục gặc cục cựa, cô phải trườn sát vào, có lúc tôi mường tượng vú cô chạm luôn vào vai tôi. Nhất là lúc cô xoay đi lấy đồ nghề, ngực cô vun lên coi đã hết ý. Tôi phải bám nhìn vào chỗ đó cho lắng dịu cơn sợ. Cô hì hục cần mẫn làm, tự nhiên và bình thản như không.
Bỗng cô làm tôi đau nhói, tôi la toáng lên, cô bảo vì đụng tủy răng, phải lấy ra mới không đau. Cô dùng cái móc uốn cong, đầu nhọn hoắt, nạo vòng quanh chỗ chưn răng gì đó làm tôi muốn nín thở. Thấy tôi dồn dập, cô an ủi : đừng ngất bậy nghe tía non. Và như ban ân cho tôi, cô bằng lòng nếu đau quá thì cổ cho phép níu vai mà gượng. Cô hì hục làm thứ gì lâu lắc vô cùng, nạy nạy, khoan khoan, trong ngoài chưn răng, có lúc cô như muốn đổ nhào lên người tôi vậy.
Nhói đau cũng có mà lợi dụng cũng có, tôi bợ luôn hai vai cô, làm lúc cô ngoáy ngoáy thì tôi ghịt luôn vào. Cô tưởng tôi đau thiệt nên cứ dập dềnh nói : sắp xong, sắp xong. Lúc đó, sao mà tôi muốn hôn cổ quá, mùi phấn son và vẻ mặt cù ngơ của cổ sao cuốn hút lấy tôi. Tôi giả vờ kêu inh lên : ôi má ơi, ôi em ơi, ý là mong có má, có vợ để ngậm ti cho vững. Cô nha sĩ nghe tôi rên rẩm lại nghĩ bịnh của tôi thâm căn cố đế dữ rồi, nên cứ lầu bầu : điệu này kẹt dữ a. Nhưng chả lẽ lại bỏ dở dang.
Tôi thấy cô lúng túng suy nghĩ, đắn đo, cân nhắc lâu lắm. Sau cùng cô rụt rè nói : ông bịnh nặng rồi, thiệt rầy rà. Hổng lẽ tui bỏ mặc thì lấy răng cỏ đâu ông ăn Tết, mà làm thì ông cứ loay hoay miết tôi làm sao được. Mắt tôi trở nên tha thiết van xin, tôi chỉ nói được : tội nghiệp tui mà cô, rồi tịt. Cổ lại ngần ngừ hồi nữa, rồi thở dài bảo : thôi được, tui tạm để vịn hờ vô hai vú để tui làm rút cho rồi. Nhưng cấm mò mẫm xa hơn đó nghe. Tôi còn hơn bắt được vàng rơi giữa đường, nên nhi nhô cám ơn rối rít. Cổ chìa hai vú ra, nói vịn hờ vô đi và cô lại xiên khoan, cà giũa búa xua cái răng tội vạ.
Nắm được hai quả bầu thơm, tôi bợ gọn ơ, nhưng lúc cô xề vô để làm răng thì tay tôi cũng rề theo, thành ra vô hình trung bưng nguyên hai vú xục xịch, xục xịch. Cổ nhột nên ngưng làm, lấy vai áo cà chùi mồ hôi rịn nơi trán. Sẵn đà, tôi tưng tưng cặp vú của cô, và đang khi cô lơ mơ chưa nhận ra tôi khều hai ngón cái lên chỗ đầu vú đi một đường lả lướt. Hai núm nổi u liền, nhạy còn hơn bẫy chông, tôi kêu hú lên. Cô nghĩ tôi đau mà hét nên hỏi mau mắn : có sao không, có sao không. Làm cách nào bây giờ.
Sẵn trớn tôi ối ối lia, kêu đau tà la túa lủa, bỏ hẳn tay mà khoắng trên không. Cô sợ tôi xỉu thì rầy rà nên trấn an : ông đừng làm tui sợ lây. Tôi cứ đều đều : ôi má ơi, vợ ơi, đau quá. Cô hỏi phải làm sao khi má lẫn vợ không có ở đây. Tôi được nê nên kêu lên : cứ bỏ mặc tui, có ngỏ lời cô cũng đời này chịu. Cái này mới gay, bịnh nhân còn đó cóc có người thầy nào dám bỏ. Nên cô quýnh quáng hỏi dò : thì cứ nói thẳng ra coi tui có giúp được gì hôn.
Tôi còn làm bộ e hèm nữa chớ, nào đã phún ra ngay ý muốn. Đợi cho khi cổ ngấm, tôi mới giả bộ rụt rè thưa : một là cô chịu cho tôi vịn vô hẳn hai vú, hai là chịu cho tôi ngậm vú thì tôi mới hết kêu. Cô nói : ngậm vú thì không được vì ông phải há miệng tôi mới làm, còn vịn vô thì đòi gì cắc cớ vậy. Gặp bệnh nhân như ông, chắc tiêu vú mớm tụi tui hết. Tôi còn nói trùm lốp : bởi, nên tui mới biểu cô dìa đi, bỏ mặc tui.
Cô nha sĩ biệt bị sập hố rồi, bối rối vô cùng, nên trù trừ cũng đành mở vạt áo blouse ra cho tôi vịn. Hẳn nhiên cổ đâu có ngờ gặp thứ bịnh nhân ba trợn như tôi, nên cô chỉ mặc xú cheng và xì dưới áo khám bịnh. Thành ra tôi đâm có lời, cô mở vạt áo bất ngờ tôi ăn có luôn phần dưới của cổ.
Hồi nãy tôi mới măn sơ đã thấy núm vú cô sừng lên, tôi nghĩ giờ vê thẳng lên xú cheng ren của cổ còn ép phê nữa. Nên tôi rón rén ép hai bàn tay vào, cô lom lom dõi theo, khi thấy hai tay tôi đã bụm nguyên con từng cái vú thì cổ hỏi : được chưa cha nội. Mắc đang há cho cô khám nên tôi chỉ ứ ứ, cổ cũng hiểu là tôi ưng. Gái chưa chồng có khác, hai vú mềm tênh, nằng nặng bàn tay thiệt đã. Tôi vẫn kêu đau và mỗi lần á lên thì lại khều cái núm một cái. Hai vú mọng lại liền, khi cô chọc cái mũi nhọn vào xoay vòng tròn thì tôi trân mình bóp xiết lấy hai vú và vo bịch bịch.
Cô hết làm ăn gì nổi, thở lên hồng hộc. Tôi mượn gió bẻ măng bóp lia lịa hai vú cô. Cổ phải chống hai tay thở hổn hển như đang leo núi. Tôi bóp ào ào, cô phải hét lên : bóp gì bóp dữ vậy. Tôi lỡ trớn nên phải hót : vú cô đẹp, êm, mềm và lôi cuốn quá, xin lỗi. Cô càm ràm : bóp muốn lòi cục núm ra còn lỗi phải gì nữa, cha nội làm tui đứng tim luôn. Ngược lại giờ thì tôi lại sợ hơn cô, tôi rối rít nói như ra lịnh : cởi dây xú cheng kẻo ngộp chết. Chả hiểu thiệt hay giả, cô hối tôi : thì ông mở giúp đi còn hỏi vớ vẩn.
Tôi có nghe lộn không đây, nhưng lịnh công nương đã ra thì kẻ bầy tôi phải thi hành tuốt xuỵt. Tôi lòn tay tháo cái khóa gài, hai vú cô bung ra làm tôi ngẩn ngơ, ngơ ngẩn. Có đời nào được nhìn cặp tuyết lê tới độ như vầy hôn, tôi tự hỏi. Thế là tôi tấm tắc khen : vú cô đẹp thiệt đúng như tôi đoán. Cô nha sĩ phụng phịu nói : cha là được đằng chân lân đằng đầu, tui cho vịn rồi còn đòi bóp, giờ thì cởi hết trơn, còn đía lung tung. Tuy nói vậy mà cô cũng ngồi cưỡi lên bụng tôi, hét tôi há ra cho cô làm. Cô nhắn nhe tôi : giờ thì ông tha hồ vọc bóp, cấm la để tôi làm cho xong. Ông mà cục kịch là tôi hổng cho mò bóp nữa. Tôi bụm hai tay vào đôi vú, nhún bóp lùm xùm, trước mặt tôi hai vú cô nhún lên nhún xuống thật tuyệt.
Tôi măn vú cô còn sốt sắng hơn vú má hay vú vợ. Thỉnh thoảng cô chêm vô hỏi : ở nhà anh thường bóp vú mấy bà như vậy à, bộ họ không nhột sao. Tôi chú ý đến tiếng xưng hô gọi tôi bằng anh của cô, nhưng cũng phải đáp : có nhột chớ, nhưng chỉ vài lần đầu, sau quen lại còn xúi tôi bú nữa. Cô tròn xoe nhấm nhẳng : thiệt hả, thiệt hả. Tôi bóp trịt hai vú, vung vẩy lên và lấp dấp đáp : ờ, đúng vậy.
Bất ngờ cô nha sĩ hỏi tôi : lỡ tui cho anh bú thì anh có bú hôn. Tôi trớ ra, nghĩ là cô thử, nhưng cô lại biểu : thì vú tui đó, anh bú đi cho yên. Còn chờ, còn đợi gì nữa, tôi nưng một bên vú vò bóp còn một bên tôi cũng bợ dưới vú mà nhét nó vô mồm. Tôi bặp bặp vài cái cho quầng và núm vú ướt, rồi liền tù tì mút ọp ọp rất sâu. Cô nha sĩ hết làm ăn gì được ưỡn người ra đặt vội mấy dụng cụ lên khay, rồi ôm chầm lấy cổ tôi, động viên tôi mút mạnh, mút mau cho cô sướng.
Tôi day bú đã đời, lại măn cho đầu vú bên kia sửng cồ lên một cục thì cô ê a rên. Cô ưỡn cao ngực lên cho tôi ngậm phồng cả mồm và lắc lư thân mình cho vú cà rột rột khi tôi nút. Tôi nhay một hồi thì cô bắt chuyển vú, để nó kêu rên bất cân và tôi nhay thêm thì phần dưới của cô lết lê trên bụng tôi.
Tôi khều măn núm vú hùa với những cú cắn lôi đầu vú đang ngậm bú ra làm cô rên rỉ tơi bời, tôi biết cổ thèm. Nên bú cứ bú mà tôi nưng cô nhỏm dậy lần kéo xì của cổ xuống. Cô ngoan ngoãn nghe theo. Tôi ngậm vú cô nhưng ngồi gượng dậy và đổi chỗ cho cô nằm lên ghế khám. Tôi banh hai giò cô để nằm lọt gọn vào trong.. Tôi tiếp bú nút và vo măn hai vú cô chèn bẹt và khi nghe cô kêu : ôi sướng thì tôi nhả vú ra, chỉ còn vói bóp thôi để miệng rảnh rang tìm chỗ khác.
Tôi đùn hai giò cô lên cao, vừa nói vừa giảng cho cô hiểu : bú vú cũng đã nhưng chưa đã bằng chỗ kế này đâu. Để tui thử một lần cho biết. Nói rồi, tôi gục vô liếm ướt mớ lông đen và xoay lưỡi ngoáy vô cái lỗ hồng hồng còn khép kín. Cô nhủn người ra nhưng lắc lư hai giò hé cho tôi dễ xâm phạm vào vòng cấm địa. Tôi lia một đường lưỡi, đẹp như cú sút thủng lưới của cầu thủ Ronaldo con. Cô rú lên : ối… chết và chợt chuyển sang… đã. Tôi còn bóp vú và dùng vai nạnh giò cô ra mà bú vô lồn. Tôi liếm, nhay cho máu tụ xuống làm cho mép lồn của nàng sưng bạnh lên mới thực sự gặm vô lỗ lồn mà nút. Cô như con sâu cuốn, giãy đành đạch chịu trận.
Tôi bú cô nhễu nhão chất nhờn ra và ú ớ kêu : trời ơi, sướng tới vầy sao nên khiến ai cũng muốn lấy chồng. Tôi bịt kín lồn cô bằng cái miệng, dùng răng cắn vào hột le cô mà dứt mà nhay. Cô hắc hắc rung cặp đùi, nạnh chỗ háng và hất ngược lên coi quá đã.
Bữa đó, không biểu cô cũng bỏ dở dang công việc. Tôi về trễ, vợ tôi lom lom nhìn xét đoán tôi. Miệng tôi dẻo như kẹo phân bua là tôi đau kêu rên quá, cô nha sĩ phải ngưng rồi làm mà vẫn không xong. Vợ tôi hỏi trêu : vậy chớ cổ có cho anh mò vú hôn mà coi bộ anh tỉnh queo vậy. Tôi thề sống thề chết : đâu có, cổ chưa kéo rụng răng là may, còn dám mở miệng xin bợ vú để cô vặt rớt luôn củ cải của cưng sao. Vợ tôi hứ hứ nói : cái mặt anh cứ bám vô là nói tục.
Hẳn nhiên, là từ đó tôi tới lui dài dài để cô bọc xong cái răng và việc hẹn đều đều làm vợ tôi cũng đâm nghi hỏi thẳng : Hay là cha bày trò bú mút được vú lồn cô ta rồi nên cô ta mê mệt nhắn nhe cha lui tới. Tôi phải làm tỉnh can ngăn : Đừng nghi bậy, cổ nghe được phiền hà lắm. Để chắc ăn, tôi còn xúi vợ tôi đến hỏi cho ra lẽ. Đời nào bả dám vì còn ê càng sợ cô nha sĩ giũa te tua luôn. Bả còn giả bộ hăm he tôi : anh liệu liệu, mê lồn con cô ta mà bỏ lơi tui là tui xẻo dái liệng chó ăn. Tôi cười cầu tài qua sông cho rồi.
-Hết-

[full-post]
– Anh ơi, em sướng quá, anh… làm hay quá, anh địt cho tét lồn em đi.
– Thì anh đang địt em đây mà , công nhận lồn em địt sướng thật, bót thế.
– Sao của em ra nước rồi a, ướt hết cặc anh đây rồi này.
Tôi càng giã mạnh bao nhiêu thì cái Trang càng la lên, lúc này tôi không thấy con Linh ngoài cửa ữa, nên tôi cảm thấy mất hứng, càng giã càng thấy đau chim mà không thấy sướng, trong khi con Trang thì không biết đã ra bao nhiêu lần, lồn đã sưng tấy lên.
– Anh ơi, em mệt qua, em không thấy sướng nữa, thôi đê lần sau đi anh.
Tôi thấy cũng không có hứng nữa nên cả hai cùng nghỉ, con Trang mặc quần áo đi về còn tôi thì đi tắm.
Thật đen đủi, ngày hôm nay là ngày xui xẻo hay sao, nước tắm cũng hết. Đang ngao ngán không biết làm sao, tôi thấy dưới nhà của Ngọc bật Đèn, tôi làm liều mang quần áo sang xin tắm và hy vọng tôi gặp là Ngọc, nghĩ đến Ngọc con cặc của tôi lại căng cứng lên, nhưng khi tôi vào đến nơi thì không phải là Ngọc mà la cô Hương, mẹ của Ngọc, tôi ấp úng.
– Cô ơi, dưới nhà cháu hết nước, cô cho cháu tắm nhé.
Tôi thấy cô Hương không nói gì, chỉ nhìn tôi lạ lắm, tôi thấy sợ quá, mà tôi cũng ngại vì tôi chỉ mặc đúng quần đùi, bên trong lại không mặc xịp nên con cặc cứ hung dũng đội ngược lên.
– Cô ơi!
– À  cháu cứ vào tắm đi.
Lúc này tôi mới bình tĩnh trở lại, và tôi hiểu ra chắc tại cô Hương quá bất ngờ và lại vô tình nhìn thấy của nợ của tôi. Tôi chợt nhìn lại cô Hương, người ta nói không sai, phụ nữ tuổi hồi xuân, tôi thấy cô Hương như trẻ hơn với cái tuổi 39, nhìn cô như mới 30, thân hình cân đối và đầy đặn , làn da trắng mịn.
Tôi vào tắm và cố tình không đóng kí­n của để xem cô Hương thế nào, tôi quay con cặc ra phí­a cửa và bắt đầu xóc, tôi thầy cô Hương nhìn ngoài cửa, tôi càng xóc mạnh hơn, thì cô Hương cũng sờ xuống quần mình, tôi biết chắc cô Hương đã bắt đầu thích con cặc tôi.
Sau khi tắm xong, tôi ra và thấy cô Hương đang đứng một mình ngoài cửa, tôi cố ý đi sát và bóp vào mông, và nói nhỏ:
– Cảm ơn cô, lúc này cô nhìn thấy Nam thủ dâm à. Và Nam cũng nhìn thấy cô sờ lồn nhé.
Cô Hương đỏ mặt, tôi không để ý đến nữa và ra về.
……
Đã lâu rồi tôi mới và thăm nhà, nữa năm rồi, mặc dù về nhà đi xe mất có hơn tiếng đồng hồ nhưng bận việc học hành nên tôi rất ít về.
Vì bó mẹ không ở nhà nên tôi đi thăm hàng xóm, được một vòng, đang định về nhà thì nghe tiếng gọi.
– Nam ơi, về khi nào vậy? Vào nhà Nhi chơi đã.
Tôi quay lại nhìn, đúng là Nhi thật.
– Bà mới mua vùng đất này à, dạo này bán hàng đại lý à, có gì ăn được không?
– Nhiều thứ lắm cứ vào đây.
Tôi vào nhà , nhìn nhà cửa đàng hoàng khang trang quá.
– Chà, giàu  nhỉ, nhưng nhìn sao vắng lặng thế, chồng con đâu?.
– Chồng tớ đi nước ngoài rồi, chắc mấy hôm nữa anh về anh nghỉ phép, còn con đã có đâu.
– Thế thì buồn chết, ai bảo dê sớm. Như tôi đây, giờ bay nhảy có phải sướng không?
Nhi lườm tôi.
– Thế anh ấy đi lâu chưa?
– Cưới xong được hai tháng anh ấy đi.
Thế thì buồn nhỉ, cưới chồng mà không được ngủ với chồng chán quá, chắc thế nên nhìn Nhi không có sức sống mấy.
– Cậu dạo này Ăn nói ghê gớm nhỉ, chuyện gì cũng biết.
– Người ta đã 18  tuổi rồi, ít gì nữa đâu. Đang tính chuyện lấy vợ đêm về có cái mà ôm.
– Gớm, cũng dê thế cơ à .
– Đàn ông mà không dê có mà bất lực, thôi tôi về đây, tối bà rảnh không? Đi uống cafe với tôi, tôi đến đèo.
Đúng 8 giờ tối tôi đến đèo Nhi
Đi uống cafe, khác hẳn lúc chiều, Nhi bây giờ trông đẹp quá, phải công nhận Nhi không đẹp bằng Ngọc và Trang nhưng Nhi biết cách ăn mặc và biết làm đẹp hơn, Nhi biết cách tô điểm cho cặp ngực và cái mông tròn và nổi bật hơn.
– Nhìn bà đẹp quá, tôi xao lòng rồi, không khéo tôi dám ôm bà quá cũng nên.
– Người ta có chồng rồi, cậ­u đâu thèm.
– Không nói nữa, lên xe đi, nhưng ngồi xa ra nhé.
Tôi và Nhi vao uống cafe thì Trang gọi.
– Con bạn gái ấy mà, nó hỏi anh và đến nhà chưa?
– Có bạn gái rồi à , chẳng trách nói chuyện bạo dạn thế, ngày xưa đi học sao hiền thế. Mà Nam có cái điện thoại đẹp thế, cho Nhi xem chút.
Nhi ngồi nghịch điện thoại, tôi uống cafe và nhìn Nhi, tôi thấy Nhi đỏ mặt và run run người, tôi biết Nhi xem mấy bộ phim mà tôi cóp trong máy.
– Nam ghê thật, không ngờ đấy.
– Thường thôi, cậu dê tớ cũng phải dê mà .
– Nam ơi, tối cho Nhi mượn xem nhé, tớ  thấy hay hay không giống như chồng tớ làm mấy.
– Cậu dê thật được, tớ cho mượn.

Anh địt em luôn hay là để em thổi kèn cho anh – Tôi mải xem cảnh Tuấn địt cô nàng của tôi mà quên béng mất Vân bên cạnh, mãi khi cô nàng này cất tiếng hỏi tôi mới nhớ ra.

– Em quỳ xuống đi để anh địt kiểu chó, ban nãy Hương bú cho anh rồi, giờ mình địt nhau luôn thôi.

Tôi bắt đầu địt Vân sau khi nàng dùng miệng đeo bao cao su vào cặc tôi rất điêu luyện, cô ả rú lên như bị chọc tiết khi tôi chơi rất mạnh vào lồn nàng, cú nào tôi cũng đâm thật sau hết chiều dài của khúc thịt. Tôi chơi nhanh và mạnh hơn nhiều khi nãy chơi Hương, phần vì tôi biết lần thứ hai mình sẽ không sợ bị xuất tinh như lần dầu, phần vì tôi muốn địt cô nàng này cho bõ ghét. Nếu không phải Tuấn là bạn tôi và hắn bao tôi đêm nay thì không đời nào tôi đổi Hương để lấy Vân. Tôi thấy Vân cũng rất xinh và khéo khi làm tình, nhưng tôi vẫn khoái em Hương hơn. Lồn của Vân tôi thấy hơi thâm, hai mép lồn thịt đã ngả màu nâu chứ không còn trắng hồng như của Hương. Hơn nữa tôi không thích mái tóc ngắn của Vân, tôi thích con gái tóc dài hơn.

Địt Vân một lúc thì tôi thấy Tuấn xuất tinh, hắn đã không còn địt đứng Hương mà dã vật nàng ra sàn để đụ, khi Hương lồm cồm bò dậy theo hắn thì tôi nhìn thấy khí trắng đục của Tuấn nhểu ra từ lồn nàng rơi lồm bộp xuống nền nhà. Hắn không có mang bao, vì thế tôi thấy ngay con cặc hắn đã ủ rũ gục đầu xuống khi hắn bước lại gần giường nơi tôi địt Vân, vẫn theo kiểu chó như lúc đầu không có thay đổi.

Tôi biết hắn gần hết hơi rồi, Tuấn ngồi xuống giường rồi kéo tay bắt Hương ngồi cạnh hắn để xem tôi địt Vân. Hắn thích thú, thỉnh thoảng lai vỗ tay tán thưởng tôi khi tôi hứng chi thúc mạnh. Cặp vú Vân chảy xuống vì nàng bị tôi bắt quỳ sấp cho tôi địt, nhảy tưng tưng mỗi khi tôi thúc cặc vào lồn nàng. Hương ngồi bên cạnh lấy tay xoa vào hai bìu dái tôi để làm tôi thêm thích thú.

Tuấn không địt nữa nhưng hắn ngồi bên chỉ đạo bằng lời nói cho hai cô gái hầu hạ tôi đủ kiểu, một lúc khi thấy tôi sắp xuất tinh thì hắn vội kêu đổi người, Hương lập tức bị Tuấn bắt phải quỳ thế vào chỗ của Vân cho tôi địt. Hắn vỗ vào mông Hương bành bạch mỗi khi tôi hẩy cặc vào lồn nàng, quả tình địt Hương tôi thấy thích hơn là địt Vân. Tôi đổi lồn hai lần rồi mới xuất tinh, tôi xuất lúc đang địt Hương nhưng Tuấn nói muốn tôi xuất vào miệng Vân, tôi vui vẻ làm theo lời hắn, lần này tôi xuất rất chính xác cả một vốc nước vào miêng Vân khiến cô nàng suýt chết nghẹn phải chạy vôi vào nhà tắm để oẹ ra.

Có lẽ nhìn cảnh tôi địt khiến Tuấn cũng thấy hứng chí trở lại, chờ lúc tôi đã sẵn sàng trở lại lần thứ ba thì hắn cũng ra trận cùng với tôi. Lúc đầu chúng tôi mỗi người một lồn, tôi chơi Vân, hắn chơi Hương, một lúc lại đổi. Cái trò này cả tôi và Tuấn quyết định chúng tôi sẽ chơi chung một con đàn bà một lúc. Đây là đề nghị của Tuấn nhưng tôi cũng đồng ý ngay. Chúng tôi chọn Hương làm nạn nhân trong mười phút đầu tiên trước khi chơi Vân mười phút tiếp theo. Tôi nhanh chân chiếm phần cái lỗ lồn còn Tuấn thì tự nguyện phang lỗ đít của hai em, chúng tôi hai con cặc cùng lúc banh hai cái lỗ của người con gái bị kẹp giữa hai thằng. Trong lúc hai chúng tôi cùng địt một em thì Tuấn bắt em còn lại phải đứng trần truồng múa may nhảy nhót, uốn éo trước mắt chúng tôi để trợ hứng. Sau khi địt tay ba hai lần với Hương và một lần với Vân, chúng tôi lại tách ra làm tình theo cặp đến khi xuất tinh, dĩ nhiên là tôi chọn Hương để địt lần cuối. Bốn chúng tôi nằm trên một cái giường giở đầu đuôi ôm nhau ngủ tới sáng.

Tôi là người đầu tiên trong bốn đứa tỉnh dậy sau một đêm truy hoan, Tuấn trả phòng rồi đưa cả bọn đi ăn điểm tâm sáng. Hắn bo thêm tiền cho cả hai em, Hương và Vân vì theo hắn, hai em làm rất khá và rất “cố gắng” đêm hôm qua khiến cả hắn và tôi rất thích. Tuấn đưa chúng tôi đến ăn tại một quán phở gần Bờ Hồ mà theo lời hắn, ngon nổi tiếng Hà Nội.

Tôi, Tuấn và hai cô gái ăn phở rất ngon lành, thịt bò mềm, bánh phở trắng, hơi dai ăn rất ngon. Nhất là nước lèo thì tuyệt vời, so với phở tôi vẫn thường ăn thì hơn hẳn. Nước thơm, béo ngậy nhưng không hề làm người ta ngán, nước ngọt đậm đà nhưng không ngọt vị đường và bột ngọt như ở Sài Gòn mà có vị rất tuyệt, như Tuấn nói với tôi thì là do họ hầm làm nước dùng rất nhiều xương bò. Chúng tôi ăn rất nhanh, cũng một phần vì đêm qua chúng tôi làm tình cả đêm, bây giờ cả bốn đều thấy rất đói. Quả thực, nếu bây giờ có ai hỏi tôi sẽ không do dự trả lời, tôi nhớ Sài Gòn nhưng cũng rất thích cuộc sống ở đây, nhất là ba thứ của Hà Nội gây ấn tượng đậm nét với tôi: mùa thu, phở và phụ nữ.

Vú em đẹp quá, hôm nọ trong phòng anh chưa kịp ngắm, doggy nên mới chỉ bóp đã sướng rồi em nhỉ. Thu ngượng chín người, nàng vặn vẹo để thoát khỏi tình thế oái ăm này – em làm thế mọi người chú ý đấy, để yên anh mát-xa cho sướng nào, Hải nghiêm giọng, tay vẫn mân mê bên ngoài váy Thu. Nàng liếc nhìn quanh và cảm thấy hơi yên tâm vì khung cảnh kín đáo xung quanh, tuy có muốn kháng cự nhưng lý trí nàng bảo phải chịu đựng hi sinh cho chồng, mà thực ra, ngồi đây thì hải cũng chỉ đến bóp vú chứ làm được gì nàng, nghĩ đoạn, Thu thả lỏng cơ thể, hơi ngửa người ra dựa vào thành sô pha, ngực nàng như muốn bật khỏi lớp vải, Hải sỗ sàng cúi xuống hôn nhẹ vào bầu vú lộ ra 1 phần, hắn hít hơi da thịt thơm tho giữa khe vú của Thu, liếm nhẹ khe vú nàng, Hải tuy chơi nhiêu, nhưng hôm nay, con cặc hắn không chịu nổi đã căng vếu trong quần. Theo bản năng tiết hạnh, Thu đưa tay giữ tay Hải để hắn khỏi bóp vú nàng lộ liễu quá, hải vấn mặc kệ, hắn nhồi vú Thu lên cao hơn, lộ cả đầu nhũ hoa ra khỏi cooc- xê, ôi cái đầu ty hồng hồng, Hải mút trọn, tham lam liếm mạnh làm Thu nhột, nàng phản xạ ưỡn người lên, bầu vú bịt chặt vào cái mồm tham lam của Hải, lưới Hải liếm ty làm Thu bứt rứt trong người, sao cảm giác khác lạ với khi anh Hùng mút vú nàng, có lẽ khung cảnh vụng trộm này làm nàng dễ bị kích thích chăng, Hùng ơi, em hi sinh vì anh nhé, đừng coi em lăng loàn, Thu thầm nghĩ đến đây thì nàng lại nảy người vì Hải hơi nhay răng vào nhũ hoa, nàng bất chợt vòng tay ghì chặt đầu Hải vào hai bầu vú nàng.
– Dạ, đồ uống của anh chị đây ạ – Thu sực tỉnh khi nghe tiếng cậu phục vụ, do đã quen với cảnh này nên cậu ta rất tự nhiên, Thu buông Hải ra, nàng đưa tay sửa lại mái tóc, nàng chợt thấy ánh mắt cậu phục vụ đang dán vào bầu vú hở hang của nàng, còn Hải rất tự nhiên, hắn với tay lấy chai rượu vang đã gọi trước, tự tay mở rượu và rót cho cả hai.
– Thôi, chú lui được rồi, làm gì mà thần người ra thế, Hải vui vẻ đủa.
– Dạ, em xin phép.
Hải quay sang Thu nháy mắt, hắn biết Thu đang chăm chú nhìn vào con cặc căng phồng của cậu phục vụ:
– Đúng là nhìn thấy em, từ già đến trẻ thằng nào cũng cửng hết cả cu nhỉ. Hải trêu làm Thu ngượng vì bị bắt quả tang giây phút bản năng giống cái lộ ra, nhưng nàng cũng tự hào lắm chứ. – Em uống chút đi rồi anh em mình vào việc cho máu.
Thu mừng quá vì hải đã đề cập đến công việc, nàng cụng lu với Hải, rượu vang ngon thật, nàng hít hơi rượu thơm nồng làm đê mê đầu óc, tay Hải này tuy dê nhưng cũng ăn chơi đúng điệu đây, vậy mà nàng tưởng hải chỉ biết vồ lấy nàng địt lấy địt để, Thu thoáng mỉm cười khoe hàm răng trắng như ngọc lấp lánh, rồi cạn ly rượu, đúng là thức uống của tình yêu, Thu thấy rạo rực hơn. Đặt ly xuống, Hải quay sang gắn ngay một nụ hôn vào môi Thu, vị ngọt rượu vang, hắn ghì chặt Thu , hôn kiểu Pháp, bất ngờ nhưng Thu cũng đón nhận nụ hôn này , lưỡi nàng vô thức luồn sang lưỡi Hải mà xoắn vào nhau. Thu nhắm mắt hôn Hải như không muốn dừng. Lúc này, nàng đã mềm người hơi ngả sang thành sô pha, Hải như chồm hẳn lên Thu, hắn thọc tay vào váy Thu mà xoa đùi và mông nàng, oi da dẻ thật mịn màng, mát lạnh, Thu ú ớ nhưng vẫn bị hải khóa môi nên ko kêu được, mà chẳng lẽ kêu để mọi người thấy nàng đang bị bóp ***, bóp mông giữa thanh thiên bạch nhật. Hải khôn khéo hơi đè lên Thu để nàng khỏi vùng ra, chẳng may chút tiết hạnh của Thu trỗi dạy thì sao, tay phải Hải bắt đầu xoa đám lông *** Thu….


Nga qùy xuống, mắt nhìn thấy lồn mẹ đã rỉ nước, liền đưa lưỡi khám phá kho tàng quen thuộc, nàng đã tạm bỏ quên. Lồn Nhung bị lưỡi Nga xoáy sâu vào trong, khơi giòng dâm thủy trào ra. Đến lúc này Nhung cảm thấy lòng ham muốn trỗi dậy nhưng vẫn cố gắng từ chối sự gợi tình của Nga.
“Oh, Nga con….mẹ sướng quá…Đức đã làm mẹ sướng điên lên, con còn hơn cả Đức….thật tuyệt vời, nhưng phải ngưng lại thôi…..mẹ con mình không đúng rồi…..sai rồi…..ngưng lại i i i i…..”
“Không có gì sai trái “Tiếng nói của Đức làm Nhung giật mình, ngẩng mặt, thấy Đức đang đứng trước cửa phòng với nét mặt vui tươi.
“Oh, Trời ơi…..anh đã về….không ….”
Với nét mặt nghiêm trang nhưng không giận giữ, Đức hỏi “Tại sao, em yêu con gái lại là sai “
Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, Nhung vô cùng bối rối. Ông ấy đã biết Nga là con mình và hình như Nga cũng đã biết ông ấy. Biết nói gì đây, Nhung đành im lặng, nhận sự phán xét của chồng.
“Tại sao em không trả lời anh ? Tại sao mẹ con yêu nhau lại là sai ? “
“Mẹ con em yêu nhau không sai hả anh ? “
“Tại sao em che dấu tình yêu ? Tại sao em không cho anh biết về con em ? Cái gì đã làm em xấu hổ ? “
Nhung ôm mặt khóc nức nở, nằm gục xuống sàn nhà. Đức và Nga vội đỡ nàng lên, để ngồi trên giường, giữa hai người. Đức cầm tay Nhung nói “Đừng khóc nữa. Anh yêu em, Nga cũng yêu em. Chúng ta yêu nhau. “
Nga cúi xuống, ngậm vú mẹ bú như trẻ khát sữa. Đức kéo Nhung nằm xuống giường, gắn lên môi nàng một nụ hôn. Nhung hé môi đón nhận chiếc lưỡi quen thuộc trở về sau hai tuần xa vắng. Miệng Nga nhả vú mẹ, di chuyển xuống lồn, Nhung không còn ngại ngùng, dạng rộng hai chân để Nga tiện việc liếm, mút. Trong khi hai cặp môi vẫn dính vào nhau và hai chiếc lưỡi quấn vào nhau, tay Đức vuốt từ bụng Nhung lên xoa nắn vú.
Chồng hôn môi, con gái liếm lồm, Nhung ngây ngất trong hoan lạc, tay ôm đầu chồng, tay kia ôm đầu con ghì xuống, toàn thân run rẩy. Nhung hoang mang, ngỡ ngàng khi cả chồng và con đều ngẩng đầu lên nhìn nàng. Nga mỉm cười bảo Đức “Anh hãy mau cởi quần áo và đụ mẹ đi. Em muốn nhìn cặc anh đâm vào, rút ra trong lồn mẹ. Em muốn mút cặc anh sau khi cặc anh dính hỗn hợp dâm khí của mẹ và tinh khí của anh. “

Oh, em không mặc quần lót à?
– Tại anh đấy, đêm qua làm đổ hết nước lên đống đồ lót em mới giặt. Người gì mà như trâu ý, cứ hùng hục xô đổ hết mọi thứ. Nàng cúi mặt xuống, khẽ thẹn thùng nhớ lại đêm qua. Anh hì hục mạnh bạo thế nào. Nhưng nàng vẫn thấy thiếu một cái gì đó…
– Tại em đẹp quá anh không kiềm chế được đấy chứ, mà em cũng ra nước rồi này…
Nàng đỏ mặt yên lặng đón nhận nụ hôn của anh. Luồn tay vào trong váy, hai bàn tay Cường xoa lên hai mông căng tròn láng mịn của Ngân Sương. Anh xoa bóp đôi mông bằng hết sức lực của mình một cách thô bạo, lần tay xuống sâu hơn, anh khẽ đưa tay vào cửa mình đã sũng nước của nàng. Nàng bắt đầu thở gấp chìm đắm trong vòng tay anh. Lưỡi Cường tham lam luồn vào trong miệng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ xinh của nàng, anh nuốt hết nước bọt mà nàng nhiễu ra với anh thứ nước đó thật ngọt ngào và thơm tho, nó tiết ra từ cái miệng xinh xắn của người vợ anh yêu nhất trên đời.
– Anh yêu em quá!
– Em cũng yêu anh!
Một tay anh kéo một bên chân nàng lên cho âm đạo mở rộng ra tạo thế thuân lợi cho tay còn lại đang tiến sâu vào bên trong nàng. Nàng khẽ đưa tay lên kéo chiếc áo lót tuột xuống khỏi hai toà thiên nhiên lộng lẫy rồi ôm thật chặt lấy anh. Cường hiểu ý nàng muốn gì, anh đưa miệng tham lam ngậm lấy một bên vú của nàng, anh mút chặt lấy cái núm hồng hào đồng thời dùng chiếc lưới nhám của mình anh kích thích cái núm đang căng cứng trong miệng anh. Bên dưới anh vẫn không ngừng đưa ngón tay vào sâu bên trong quẩy tung để tìm điểm G của nàng. Ngón tay ma mãnh của anh không cho nàng chút thời gian để nghỉ ngơi, liên tục sục sạo trong âm hộ nàng. Bàn tay ấy ranh ma móc ngược lên trên chạm vào nơi nhạy cảm nhất của nàng. Nàng thở dốc. Nàng ghì chặt lấy anh, âm hộ co bóp liên hồi.
– A a a a a a…
Nàng ra nước thật nhiều, chảy ướt đẫm cả tay anh. Nàng âu yếm nhìn anh mỉm cười.
– Em thích lắm anh! Nữa đi anh…
Các cụ nói không có sai câu nào, con gái thắt đáy lưng ong vừa khéo chiều chồng lại hay chăm con. Nàng trút bỏ chiếc áo ngủ mỏng manh ra khỏi người, quỳ xuống đưa tay tụt quần Cường xuống. Cường khẽ đưa tay cản vì bộ quân phục đã mặc chỉnh chu nhưng không kịp rồi.
– Em muốn. Cho em đi…
Dứt lời nàng đưa con cu đang căng cứng như sắp vỡ tung vào miệng. Liếm một vòng quanh cái đầu khấc bóng lưỡng của ảnh, rồi đưa sâu vào cổ họng nhả ra rồi lại đưa sâu vào. Thấy dương vật anh căng cứng lên toàn thân anh cũng gồng cứng như sắp ra. Nàng nhanh chóng nhả nó ra khỏi miệng, lúc này nước từ miệng nàng nhiễu xuống ướt hết cả bầu ngực. Không còn bị kích thích mạnh nữa anh thả lỏng người.
– Sướng quá em yêu. Em đẹp quá Sương ơi, anh chỉ muốn ở nhà quần em cả ngày thôi… Ah…
Nàng khẽ cười. Nhìn lại dương vật anh – cái vật tối qua ngâm trong người nàng suốt đêm, nàng vẫn còn thích thú. Nó khá to, chiều dài và đường kính cũng giống như những diễn viên porn mà nàng từng xem lén khi còn đi học, nhưng nàng thấy thích thú khi được khám phá nó bằng xương bằng thịt. Nàng thích nó vì giờ đây miệng nàng đang bao bọc dương vật của người mà nàng gọi là chồng. Người mà nàng có trách nhiệm thương yêu và chung thuỷ đến cuối đời.


Nhìn thấy thân thể của Long Linh Nhi lại ngửi mùi u hương toát ra từ thân thể của nàng dược lực của Kim thương bất đảo đan do Tây Môn Vũ phục dụng lúc trước bắt đầu phát huy tác dụng khiến hắn hô hấp khó khăn lập tức thô bạo xé rách y phục của Long Linh Nhi. Không quản Long Linh Nhi lúc này vẫn chưa hoàn toàn khỏa thân trước mắt hắn, Tây Môn Vũ nhìn thấy ngọc thể tuyệt mĩ đó dục hỏa đã bạo phát liền nhanh chóng thoát y phục của bản thân, nhấc hai chân của Long Linh Nhi lên tưởng muốn đưa trường thương nhập động.
Nhưng lúc đó dị tượng đột ngột xuất hiện, trên bầu trời đầy sao đột nhiên vang lên một tiếng sét, một đạo lôi điện tựa như xé rách trời đêm như muốn phân bầu trời thành hai mảnh. Một lỗ đen từ không gian đột nhiên vô thanh vô tức xuất hiện phía sau thân của Tây Môn Vũ tựa như quái thú đang lựa chọn người để thôn phệ.
Tây Môn Vũ phía trước động tác đột ngột dừng lại, tựa như tại thời khắc đó thời gian đã dừng lại. Thân thể của Tây Môn Vũ đột nhiên chấn động trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên vẻ thống khổ, sắc mặt đột nhiên xuất hiện tia ngân sắc điện quang.
Thân thể của Tây Môn Vũ từ từ ngừng chấn động, khuôn mặt đã dần bình tĩnh trở lại. Ngân sắc điện quang trên mặt đã nhập vào nội thể.
Long Linh Nhi nhắm mắt nên hoàn toàn không biết những việc vừa xảy ra, nội tâm của nàng đang bị sự khủng hoảng và tuyệt vọng bao phủ nhưng chờ một lúc lâu vẫn không thấy sự tình phát sinh nàng liền mở mắt, trong mắt nàng hiện lên sự kì vọng. Đập vào mắt nàng là một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn nàng, trong đôi mắt đó tràn ngập sự thống khổ.
Long Nhất không thể tin rằng mình đã hoàn hồn trở lại với cuộc sống, đối tượng không ngờ lại đang cưỡng gian một thiếu nữ, ý thức của hắn đã bị bản thân Long Nhất hoàn toàn thôn phệ. Trải qua một trận đấu tranh kịch liệt, ý chí của hắn thập phần hư nhược, thân thể không thể chống lại dược lực của Kim thương bất đảo đan còn ý chí của bản thân hắn khó mà chế trụ được dục vọng bản năng của thân thể.
Trong lúc Long Nhất đang khổ sở tranh đấu, Long Linh Nhi đột nhiên mở mắt, đôi mắt đó tựa như mặt nước hồ thu, tựa như ánh sao sáng trên bầu trời khiến cho ý chí của Long Nhất không trụ được nữa hoàn toàn hãm nhập vào trong dục hải.
Long Nhất cuồng loạn giữ tay và hông của Long Linh Nhi, trường mâu trong sự tuyệt vọng của Long Linh Nhi đã xuyên qua rào cản cuối cùng tiến nhập vào đào nguyên động, trên mặt nàng tuôn rơi hàng mĩ lệ nhưng lại vô cùng thê lương.
Long Linh Nhi tất nhiên không thể tiêu thụ được trường thương to lớn như vậy, thân thể mỏng manh của nàng như con thuyền nhỏ bị vùi dập trong bão tố, song nhũ tinh khiết bị Long Nhất trảo trụ tiết ngoạn biến hóa thành các chủng hình trạng.
Kim thương bất đảo đan dược lực quả nhiên mạnh mẽ phi thường. Long Linh Nhi bị Long Nhất vùi dập đến chết đi sống lại rồi ngất đi. Cho đến khi những ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu qua làn sương mờ Long Nhất hét lên một tiếng một màu bạc phún xuất ra, toàn thân vô lực nằm trên thân của Long Linh Nhi.
Dần dần ý thức cũng quay trở lại với Long Nhất. Sự việc mà hắn làm với thiếu nữ đó khiến hắn hối tiếc vô cùng mặc dù hắn biết rằng đó là do tác dụng của dược lực. Không cần biết lý do gì, trọng điểm là hắn là phạm vào tội cưỡng gian.
Long Nhất từ trên thân của Long Linh Nhi ngồi dậy lặng lẽ mặc y phục. Huyết tích từ hạ thể của Long Linh Nhi như đang vô thanh vô tức tố cáo tội ác của hắn.
Long Nhất nhặt lấy y phục lặng lẽ phủ lên người Long Linh Nhi và ngồi lặng bên thân nàng hồi lâu. Từng dòng ý ức phức tạp không thuộc về bản thân không ngừng kích vào não hắn, khiến cho hắn thống khổ khôn nguôi.
Long Linh Nhi từ hôn mê tỉnh lại, thâm tâm thống khổ suốt đêm qua đã khiến cho tinh thần nàng đóng băng. Nàng vốn là thiên tài ma pháp sư, mười sáu tuổi đã đạt đến cảnh giới đại ma pháp sư tinh thần lực tự nhiên mạnh hơn phàm nhân rất nhiều. Nàng nhìn sang Tây Môn Vũ đang ngồi bên cạnh, trên mặt hiện lên vẻ thống khổ tựa hồ như rất hối hận. Đương nhiên tâm lý phẫn hận của nằng bạo phát một cách tự nhiên nhưng sau đó lại bình tĩnh một cách kì quái. Nàng mang tâm lí cừu hận trong lòng không muốn nhìn thấy nhãn thần dương dương tự đắc của súc sinh nhưng vì sao hiện tại hắn lại mang vẻ mặt thống khổ vậy? Chẳng lẽ hắn lại hối hận?
“Ngươi còn không hủy thi diệt tích? Hiện tại có thể bắt đầu động thủ. ” Thanh âm của Long Linh Nhi tựa hồ như từ không linh tiên cảnh vang lên không hề có chút điểm nào hơi ấm của nhân gian, không hề có chút cảm tình nào của nhân loại.
Long Nhất tỉnh lại, quay đầu nhìn sang vẻ mặt vô biểu cảm của Long Linh Nhi tâm lý tự nhiên phát hàn. Một thiếu nữ sau khi bị cưỡng gian xuất hiện biểu tình như vậy đấy tuyệt đối là sự tình khủng bố hãi nhân. Long Nhất hiểu rất rõ rằng khi nào Long Linh Nhi còn sống thì sau này gặp lại chắc chắn hắn sẽ gặp nhiều phiền muộn.
“Giết cô ta, nhanh giết cô ta. ” Long Nhất đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ đáng sợ trong tâm tưởng. Tuy hắn là tổ trưởng của Long Tổ, bản thân lại tâm ngoan thủ lạt khi thi hành nhiệm vụ đã giết không ít người để diệt khẩu nhưng đối diện với nữ nhân đã có quan hệ với hắn làm sao hắn có thể thực hiện biện pháp độc ác đó được?
Long Nhất phức tạp nhìn lại thiếu nữ không muốn xuất thủ vì vậy hắn quyết định rời khỏi đó. Hiện tại điều tối khẩn yếu là phải hiểu rõ bản thân hắn đã rơi vào thế giới nào. Nhìn trang phục của hai người thì đây tuyệt đối không phải là thế giới trước kia của hắn.
“Nàng là nữ nhân của ta, vì vậy ta sẽ không giết nàng. ” Long Nhất nhìn vào ánh mắt sung mãn thù hận của Long Linh Nhi rồi nói. Một ngày là nữ nhân của hắn thì vĩnh viễn là nữ nhân của hắn cho dù nữ nhân đó có hận hắn như thế nào.
Trong ánh mắt thất thần của Long Linh Nhi, Long Nhất từ từ hướng ra bìa rừng rời khỏi. Đi được vài bước đột nhiến hắn cảm thấy hoa mắt chóng mặt rồi ngã sấp xuống. Lúc này bên ngoài bìa rừng truyền lại những âm thanh huyên nào, hắn tựa hồ như nghe thấy có người nói: “Nhanh lên tìm đi, phải tìm thấy công chúa điện hạ bằng mọi giá. ”

Giữa đám đông bạn bè đang tán chuyện cười đùa ỏm tỏi, chỉ có mỗi tôi là im lặng nhìn bâng quơ cảnh sân trường. Tiểu Mai tay mân mê đoạn tre tôi đưa, thỉnh thoảng nàng lướt tay trên thân tre và gõ nhẹ vào đó, cứ như muốn kiểm tra xem âm thanh vọng ra là như nào, rồi lại nhẹ nhàng mỉm cười. Rồi nàng mấp máy môi, khẽ ngân nga một đoạn nhạc mà có đến chết tôi cũng không thể nào quên được:
– Love you…. and… love me…… !
Thanh âm nhẹ nhàng, cao vút nhưng cũng thật khẽ khàng lướt ra từ đôi bờ môi đỏ mọng, chỉ vừa đủ cho cả hai đứa nghe thấy.
Và tôi giật bắn người, bởi đã lâu lắm rồi tôi mới nghe lại bài hát này, là bài ” Love you and love me ” mà Khả Vy đã cho tôi nghe.
Tôi không giấu được vẻ sửng sốt, vô tình quay sang nhìn Tiểu Mai:
– Hi, gì vậy ? – Bắt gặp ánh mắt của tôi, nàng ngừng hát, mỉm cười hỏi.
– À…. không, đâu có gì ! – Tôi lúng búng chối ngay.
– Không có gì thế nhìn mình làm chi, hì hì ! – Nói rồi nàng bật cười khúc khích.
– Ừm… thì… Mai cũng biết tiếng Trung Quốc à ? – Tôi trớ đại sang một lí do khác.
– Đâu có, ai nói vậy ? – Tiểu Mai nháy mắt tinh nghịch.
– Thì… bài nhạc vừa hát ấy, là của Trung Quốc mà ? – Tôi ngẩn người.
– Nhưng mình chỉ hát được mỗi câu tiếng Anh thôi, còn lại là… ừ, như máy phát nhạc vậy đó, vầy nè…. ! – Và nàng lại ngân nga theo giai điệu nhưng không hát thành lời.
– Ra thế ! – Tôi lắc đầu cười khổ.
Như mọi khi, tôi biết Tiểu Mai sẽ lại im lặng, và tôi cũng thế, bao giờ cũng vậy, luôn có một khoảng lặng nửa vời giữa hai đứa.
Thế nhưng lần này lại khác, chính Tiểu Mai lại là người bắt chuyện trước:
– Sao Nam không lên hàng trên ngồi ?
– Làm gì ? – Tôi ngẩn tò te không hiểu.
– Kìa ! – Nàng nói rồi ý tứ đưa mắt về phía Khả Vy đang cười giỡn với tụi Khang mập.
-………….. ! – Tôi lặng im không trả lời.
– Ưm… vậy hè vừa rồi của Nam thế nào ? – Tiểu Mai khẽ cười bí ẩn.
– Ừ… vui vui ! – Tôi trả lời bằng giọng không hề có sức thuyết phục.
– Vui là vui, buồn là buồn, chứ ai nghe vui vui bao giờ ? – Nàng nghiêng mái đầu bĩu môi.
– Thì… ý là… tàm tạm ! – Tôi đã bắt đầu lắp bắp.
– Tàm tạm là như nào chứ ? – Đến đây thì tôi đã biết nàng trêu mình rồi, vì Tiểu Mai cố làm mặt tỉnh nhưng lại sắp phì cười đến nơi.
– Ây dà, là vậy đó… ừ, cái bóng đèn sao rồi ? – Và tôi lại trớ sang chuyện khác.
– Bóng đèn hở ? Bể rồi chứ sao, hỏi ngốc vậy ! – Tiểu Mai cố nín cười.
Tuyệt, đến đây thì tôi ngẩn người ra luôn, đúng là vừa rồi tôi hỏi ngu thiệt mà, đã lái sang chuyện khác thì phải tìm chuyện nào cho mở rộng đường đi văn chương một chút, chứ ai lại đi lái vào ngõ cụt như tôi chứ.
– Đùa thôi, hì, tối nay có người qua thay lại rồi ! – Trông mặt tôi đần quá, Tiểu Mai tủm tỉm giải thoát tôi khỏi ngục tù của ” tủ đứng trong miệng “.
– Ừ… vậy tốt rồi ! – Tôi gật đầu đáp, chuyển sang công kích hung thủ của vụ án bể bóng đèn kinh điển. – Mấythằng con nít đó phá quá, sút banh bậy bạ !
– Hứ, chứ ai hồi đó cũng một lần làm vỡ bóng đèn, một lần làm ướt người ta ? – Nàng nguýt dài, nhìn tôi đầy kiêu kỳ.
– Nhưng… sau đó…. mình cũng bể mũi mà, xem như… huề…. ! – Tôi điếng hồn, lúng búng trả lời.
– Vậy hở ? Đau lắm à ? – Tiểu Mai nheo mắt vẻ khó tin.
– Ừm… cũng đau ! – Tôi bối rối gãi đầu.
– Mình ném nhẹ tay mà, chứ mạnh tay là Nam nằm viện rồi, hì hì ! – Và nàng lại cười, những ngón tay thanh mảnh khẽ nhảy nhót trên ống tre.
– Ừ….. ! – Tôi đáp khẽ rồi quay sang nhìn chỗ khác.
Chưa bao giờ tôi thấy Tiểu Mai cười nhiều như những ngày vừa qua, có lẽ sau mùa hè được ở cùng gia đình nên nàng đã cảm thấy vui hơn. Nàng vui, tôi cũng như cất đi một gánh nặng, vì ít ra tôi tưởng sau khi mình để lại quyển sổ Guitar lại nhà nàng thì Tiểu Mai phải buồn lắm chứ, dù gì hành động đó cũng không khác lời từ chối đề nghị của nàng là bao.
Kết thúc buổi học ban sáng, chúng tôi tan hàng về nhà nghỉ trưa để 1h30 chiều lại tập trung bắt đầu vào học chương trình quân sự chính thức.
– Mình cầm cây tre này về nhà nhé ? – Tiểu Mai quay sang tôi hỏi lúc hai đứa dắt xe ra.
– Sao… không để mình cầm về ? – Tôi ngẩn người, định tỏ ý ga lăng cầm về rồi buổi chiều lại đem lên cho nàng.
– Nam tặng mình rồi mà ! – Nàng thản nhiên nói, và nhìn cách nàng nói cứ y như là chuyện này đã là điều hiển nhiên rồi vậy.
– Ừ…. ! – Tôi lại lúng búng gật đầu.
– Mình về nhé, chút gặp lại ! – Tiểu Mai mỉm cười.
– Ừa… ! – Và tôi chẳng làm được gì hơn là đóng vai một thằng luôn luôn là ngố rừng trước mặt nàng mọi nơi mọi lúc.
Trưa hôm nay tôi nói với mẹ là ăn trưa ở trường luôn cho tiện, thật ra chả phải tiện gì, chỉ vì tôi lười trưa nắng phải chạy về nhà. Thế là lượn loanh quanh trong trường mãi cũng chán, gặm xong ổ bánh mì khô khốc, tôi chạy xe lên quán internet quen thuộc, ngồi vào máy và truy cập vào một trang web nghe nhạc.
– ” Love you… and love me….. ! “
Tôi lặng im nghe bản nhạc đầy ắp kỉ niệm ấy, tiếng sóng biển rì rào hệt như những ngày tôi cùng Vy ngồi chơi ở thảm cỏ xanh mướt ngoài bờ biển Đồi Dương vậy. Tua đi tua lại nhiều lần, trưa hôm ấy tôi cũng chỉ nghe độc nhất một bản nhạc này. Tôi nhớ lần hai đứa giận nhau, Vy cho tôi nghe bản nhạc này, bỗng chốc tôi quên cả giận mà chạy như bay đến nhà em ấy, tôi nhớ nụ cười toả nắng khi thấy em ấy đứng đợi mình. Vậy mà…
– ” Tại sao em lại làm vậy với tôi chứ, Khả Vy ? Gieo cho tôi hi vọng, dạy tôi biết thế nào là tình cảm lứa đôi, để rồi đá tôi rơi thẳng xuống vực thẳm của những thất vọng tràn trề ! “
– ” Tại sao những gì em giải thích trong giấy, lại chẳng giống như sự thật mà tôi thấy trong những ngày qua vậy ? “

Các bác thấy cái dòng này nó khoai không, hic, nhìn chuối không chịu được, ít nhất thì cô giúp đỡ con em chúng tôi chứ thế quái gì mà giúp đỡ gia đình. Lên lớp mình cũng làm mặt chảnh, em lớp trưởng hỏi đã đưa ba mẹ kí chưa, tôi bảo rồi, không lo. Đến cuối giờ, cô bảo đem lên nộp, tôi hiên ngang bước lên, thế nào càng gần bà cô lại càng thấy sợ, bà cô đọc xong hỏi cái này ai ký, tôi quíu luôn:
– Dạ… em kí… ông anh em kí…
– Em về chỗ đi !
Cả lớp nó cười ầm lên, tôi quê không chịu được. Em lớp trưởng còn không nhìn mặt tôi. Đến tối cô gọi điện, mời ba tôi ngày mai lên lớp họp làm việc với cô. Chuyện sau đó thì các bác biết rồi, tôi nhừ xương và em “mời kẹo” thì cho tôi ăn cá bơ đến hết năm, kết thúc mối tình lớp 2 đầy bánh kẹo
Lớp 3: Cũng chẳng có gì đặc biệt lắm, ngoại trừ em ngồi sau lưng thích tôi, vì giờ toán tôi hay cho xem bài. Tôi cũng khoái em ấy, mặc dù để tóc ngắn nhưng xinh đáo để ( lớp 12 đi học Sinh, tôi gặp lại em này chung lớp học tư, nhìn lúc ấy tóc dài kiểu nối, xinh lắm các bác ạ ), cứ giờ chơi tôi chạy nhảy mệt xong là ra căn tin, em nó ngồi đợi sẵn với 2 ly nước sâm, 1 em 1 tôi
Tiếc 1 cái là hôm nọ, cả lớp chơi rượt bắt keo, tôi thấy em nó chạy qua thì cũng bắt lại, nhưng ôm hơi quá tay, tức là nhào vào ôm lấy ôm để, xong 2 đứa té lăn cù, tôi khoái cười tít mắt, còn em nó thì khóc oa oa, ra là tôi đè lên tay em sao mà để bong gân, lúc ấy mềnh thương em cực, còn em nó sau đó thì chả thương mình nữa, thế là im lặng mà chia tay, em nó điểm toán thấp trở lại, tôi thì hết nước sâm miễn phí !
Lớp 4: Quả tềnh êu này mới hài, em lớp phó học tập thích tôi rõ ra mặt, vì tôi dân đen mà còn học giỏi hơn nó, thế là cứ ra chơi là ôm sách vở xuống nhờ bày nọ bày kia, tập thể dục cũng lựa lựa đứng gần, tôi kết lắm, dù em nó chỉ nhìn được được thôi. Đến lúc bầu ban cán sự mới, tôi được chọn làm sao đỏ, cái chức này oai lắm các bác ạ, tôi nhớ mỗi cái câu “Lên văn phòng” he he. Tức là gặp ku nào đang chạy hơi nhanh trong sân là cờ đỏ bọn tôi bay tới ngay, dù tôi chạy còn nhanh hơn bọn nó, chụp ngay cái vai và nói “Lên văn phòng”, dẫn nó lên phòng hiệu trưởng, oai cực.
Lắm lúc cũng gặp mấy ku cứng đầu, mềnh bắt rồi mà nó giãy ra chạy tiếp, báo hại tôi rượt bở hơi tai, bắt được rồi thì mặt ku nào cũng nom đến tội. Từ đó tôi nổi danh ở trường này, chả phải vì học giỏi, mà vì sao đỏ chạy nhanh, ai mà trong tầm ngắm thì chạy mấy cũng không thoát. Giờ chơi đứa nào ở lớp ôn bài cứ ôn, tôi cuộn quyển sổ cờ đỏ lại nhét vô túi, rồi phốc ra sân, mắt láo liên như thằng trộm gà, ku nào chạy là bay đến và nắm nó thôi, lắm lúc té hùi hụi! Nhờ vậy mà em lớp phó ngày càng thích hơn nữa, tôi oai thế cơ mà !
Cho đến khi xảy ra vụ này, các bác cũng biết là tiểu học thì con trai mặc y xì 1 bộ từ cấp 1 đến cấp 3, quần xanh áo trắng đóng thùng, còn con gái mặc váy khi tiểu học ( ít nhất trường tôi là vậy ). Một bữa học thể dục, môn nhảy dây, là cầm 2 đầu gỗ của sợi dây mà quay vòng vòng rồi nhảy ấy, đó là giờ kiểm tra… ai nhảy cũng chả sao, nhưng đến lượt em lớp phó nhảy thì có cơn gió chết toi ở đâu tới, thổi tốc váy em ấy lên, ác nỗi là em ấy không mặc… trong, cả lớp thấy hết, nhưng đứa nào cũng chỉ im lặng hoặc cười mỉm mỉm, ông thầy cũng không nói gì, nhưng trông mặt em ấy thì thảm lắm. Ra về, em ấy lại gần và hỏi:
– Nãy… có thấy gì hông?
Tôi biết ý, bảo “Không” mà cái mặt thì chả hỉu sao nó cứ nhìn chằm chằm vào chỗ ấy, em nó dỗi, bỏ về luôn. Mà lạ, em này dỗi hết cả năm, sang lớp 5 thì chuyển đi sang trường khác, đến giờ tôi cũng không biết có phải tại tôi không nữa…
Lớp 5: Lớp này thì có em bên lớp khác chuyển vô, tôi nhìn em này cũng xinh lắm ( chả hỉu sao lớp 6 gặp lại thì thấy em nó xấu vô cực ), em nó cũng được bầu làm cờ đỏ chung nhóm trực với tôi. Mà hình như hồi ấy con gái nhỏ nào cũng thích con trai học giỏi, em này mới vào cũng thích tôi nốt, hoặc vả chăng là lúc đi bắt mấy ku chạy nhảy tôi chạy khiếp quá nên em ấy khoái không biết. Lúc đó tôi cứ núm được ku nào là dẫn về chỗ em này ( không dẫn thẳng lên văn phòng nữa ), rồi em mới dẫn nó lên vp, y như là tôi nhường em nó lập công! Rồi cái hôm cả lớp đi thăm khu di tích Bác ở trường Dục Thanh, em nó nắm tay tôi mà lôi đi xem bằng hết khu di tích mới thôi, ôi mới lớp 5 mà tôi được nắm tay gái rồi, sướng mê tơi.

STT

{picture#https://4.bp.blogspot.com/-yMMllfyeh1E/WWSI1ZDB2eI/AAAAAAAAAA4/7JeKw2umt-QuOJ1mNyqU40ttI_UrukQqQCLcBGAs/s1600/cuoi-cai-coi-128x128.png} Chuyên trang dành riêng cho người đã trưởng thành. - Chú ý: Bạn không nên vào chuyên mục truyện này khi chưa đủ 18 tuổi. {facebook#https://facebook.com} {twitter#https://twitter.com} {google#https://google.com} {pinterest#https://pinterest.com} {youtube#https://youtube.com} {instagram#https://instagram.com}

STT

{picture#https://4.bp.blogspot.com/-yMMllfyeh1E/WWSI1ZDB2eI/AAAAAAAAAA4/7JeKw2umt-QuOJ1mNyqU40ttI_UrukQqQCLcBGAs/s1600/cuoi-cai-coi-128x128.png} Chuyên trang dành riêng cho người đã trưởng thành. - Chú ý: Bạn không nên vào chuyên mục truyện này khi chưa đủ 18 tuổi. {facebook#fb.me/doctruyen24com} {twitter#fb.me/doctruyen24com} {google#fb.me/doctruyen24com} {pinterest#fb.me/doctruyen24com} {youtube#fb.me/doctruyen24com} {instagram#fb.me/doctruyen24com}
Được tạo bởi Blogger.