Anh sướng quá em ơi ( phần 20 - hết )

Giữa lúc đó, con cá sấu xanh lại trở về quấy phá. Một tuần trước, nó rượt một bà bắt cua. Bà này chạy thoát nhưng nó táp một cái gọn hết cả bao cua lớn. Tiếp đó một học sinh của trường có vợ ở thành phố xuống thăm, được nghĩ để đón vợ. Anh đang rửa chân tay thì bị cá sấu rút đi, để lại người vợ trên bờ khóc lóc thảm thương mà không ai cứu nổi.
Đêm hôm trước, cá sấu lại mò về khu chăn nuôi heo của nông trường. Vừa mò vào chuồng heo, cá sấu chưa kịp làm gì, thấy động nó đã vội bỏ đi. Mọi người phỏng đoán đêm nay thế nào nó cũng quay lại, và nhờ Ba Bình chỉ huy cuộc săn bắt.

Ba Bình cùng Ba Tân quan sát kỹ dấu vết vá quy luật hoạt động của nó, để bố trí gài mồi. Mồi nhử cá sấu là một con vịt lớn, được buộc vào một gốc cây nhỏ ở gần bờ nước mé sau chuồng heo.

Cách đó chừng mười thước, anh kê một chiếc bàn làm chổ tỳ súng. Hai khẩu súng trường được nạp đạn sẵn, dựa chắc chắn trên bàn và lấy sẳn phần tử đường ngắm. Phía sau bàn, anh kê hai chiếc ghế để ngồi rình cho khỏi mỏi.

Chiều hôm đó, họ lấy các mẩu lòng vụn và tiết heo rải dọc từ chổ buộc vịt co đến sát mép nước.

Đêm đến, trời tối đen, mây quần vũ và sà thấp trên đầu, che lấp hết các ngôi sao. Tầm nhìn bị bó hẹp, làm cho họ phải quan sát rất khó khăn. Nhưng lúc đó mới là dịp thuận lợi để con sấu quen đường cũ trở về bắt heo. Ba Bình và Ba Tân ngồi phục lặng lẽ trong bóng tối, không ai nói một lời.

Quá nửa đêm, sương xuống ướt lạnh áo, hai người vẫn kiên trì đợi, thỉnh thoảng lại đưa mắt, bấm tay nhau xem bạn mình có ngủ quên không. Càng về khuya, họ càng kiên nhẩn đợi chờ và hồi hộp không biết cách cài mồi của mình có gì sơ suất làm cá sấu nghi ngờ không quay lại.

Bổng nhiên từ phía rạch nước vọng đến một tiếng “khì. . “rất nhẹ , giống như tiếng thở dài não ruột làm cho mọi người đêu chăm chú.

Họ căng mắt nhìn vào bóng tối, và nhận ra trong tiếng nước động khe khẽ là một khối đen sì từ mép nước lùi lũi tiến lên chỉ hơi sẫm hơn một chút so với nền đen dày đặc xung quanh, nhờ nó động đậy nên mới phân biệt được.

Con vịt buộc bên chiếc cọc kêu khẽ một tiếng.

Hai người nín thở, áp má vào báng súng, chăm chú hết sức để đưa đường ngắm dõi theo cái bóng đen ngòm. Ba Bình thấy toàn bộ khối đen đã lọt vào khoảng cách thuận lợi, bèn hô khẽ:
– Bắn . . . !
Phía trước họ hai quần lửa nhoán lên chói cả mắt. Trong khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi họ cảm thấy khối đen trước mặt lớn lên đột ngột và đổ ụp lên đầu. Cả hai lùi lại rất nhanh. Chiếc bàn bị tung lên rồi quật xuống đất gãy vụn.
Ba Bình và Ba Tân sẳn sàng bắn tiếp. Nhưng sau đó, chỉ còn tiếng vật vã lục đục trong đống gỗ vụn của chiếc bàn gãy nát, càng ngày càng yếu dần rồi yên lặng.

Nghe tiếng reo của Ba Bình và Ba Tân, mọi người rọi đèn đốt đuốc chạy ra.

Trước mắt họ, con cá sấu xanh nằm bất động như một chiếc ghe úp xuống. Lưng nó xám xịt đầy những ô vàng mốc thếch. Cái đuôi dài ngoằng, đầy những mẩu gai lởm chởm vẫn còn khe khẽ động đậy. Hai phát đạn đã xuyên vào cổ và lưng nó, máu chảy ra đỏ ngầu. Mọi người lấy thước ra đo, chiều dài của nó tới ba mét tám.

Bộ da của nó được lột ra ngay, và theo tục lệ, chiếc bao tử được dành cho người nào hạ nổi nó.

Mọi người hồi hộp chờ xem trong bao tử của nó có những gì. Trong đám bùn đất và thức ăn hôi hám, có đủ thứ linh tinh:một vài khúc xương còn sót, một chiếc giày da, mấy mảnh bao tải rách. . .

Khi đãi ra, Ba Tân tìm được một chiếc vòng đeo tay. Ba Bình dùng nước xối sạch, bổng anh bật nẩy người khi nhận ra đó là chiếc vòng cẩm thạch. Anh vội vàng xem khắp mặt trong và nhận ra trong chiếc vòng có chạm một chử H hoa. Đây là chiếc vòng của Huệ Trắng mà anh đã từng ngắm nghía nhiều lần trong lúc hai người còn đang trên đường chạy trốn.

Con cá sấu đã gieo tai hoạ cho anh và Huệ Trắng ở trên sông Vàm Nâu đêm ấy, đã đi lang thang đâu đó, rồi theo thói quen hàng năm lại trở về, cho đến giờ đã đền tội.

o O o

Đêm cuối cùng chia tay nhau để Thu Vân về Mỹ, hai người ngồi bên bức tường đá trên sân thượng tòa lô cốt cũ nhìn ra phía đầm lầy.

Xung quanh họ chỉ có ánh trăng với những làn gió mang theo vị mặn và hơi nước ẩm mát từ cửa biển Cần Giờ thổi tới.
Chuyến đi thực địa trong rừng Sác đã kết thúc. Còn bao nhiêu điều cần nói.

Ngày mai họ sẽ xa nhau. (Hết)