Phần 4

Hà nằm đó chờ đợi, và tất nhiên cô chẳng đoán ra được ông ta sẽ làm gì mình. Dương vật giả như cô gái kia ư? Không, cô đâu cần dương vật giả. Cô cần chính cái của ông ta đút vào để làm bằng chứng. Ông Lê Nam cũng rất đắn đo trước thân thể mỹ miều của cô gái đang nằm trần truồng trên giường khám, thân thể của cô gái không phải chịu sương chịu khó mà lần đầu tiên ông được chiêm ngưỡng.
Qua khỏi đầu gối trở lên trên, làn da trắng mịn dần làm cho chùm lông chính giữa hình tam giác nổi cộm, đen ngòm… ông chưa động tay động chân mà những sợi lông đã sững lên, nhớt bắt đầu rịn ra. Ông nhớ rất rõ cái lần ông chơi bệnh nhân đầu tiên là một cô bé độ chừng 17 – 18 gì đó. Tình cờ ông đi từ trạm xá về, trời chuyển mưa đen kịt. Đi ngang qua một cái chòi lá nằm trơ trọi giữa cánh đồng thì nghe tiếng rên đau đớn của một bé gái.
– Dạ con đau lắm.
– Đau chỗ nào?
Cô bé chỉ vào bụng, hơi chệch xuống dưới. Lê Nam không nghĩ là cô bé lừa mình. Anh ngỡ ngàng, bối rối. Anh lập tức dìu cô bé về nhà mình, vì nơi đó có đèn điện sáng thì anh mới khám được. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái làm cho anh động lòng. Lần đầu tiên được nằm trên giường nệm trắng tinh, cô gái không dám nhúc nhích. Nó nằm co ro, lại càng co ro hơn khi anh ấn tay vào bụng nó.
Anh lần tay về bên dưới. Anh chạm phải mớ lông xù xì bên trong lớp vải quần cũ kỹ, nó không hề mặc quần lót. Anh cảm thương cho số phận của phụ nữ nông thôn. Không phải nó dâm tặc đến nổi không mặc đồ lót, mà dưới nông thôn lúc bấy giờ, chuyện này là thường tình. Con gái lớn, không được sự giáo dục kỹ càng của cha mẹ, nên không chú ý bản thân cho lắm. Cũng may, đa phần họ mặc quần màu đen hoặc sậm màu, nên khó thấy. Anh ấn bên phải, anh ấn bên trái, nó đều nhăn mặt, nhưng khi anh sờ ngay chính giữa, thì sắc mặc nó chuyển sang đỏ bừng.
– Chỗ này có đau không?
Nó lắc đầu. Thực ra, con bé không bị bệnh gì nghiêm trọng cả, mà do nó bị đau bụng kinh nguyệt. Nó chưa ra được nên nó hành con nhỏ. Anh biểu nó cởi quần ra cho ông khám, nó chần chừ. Những miếng bợn trắng kèm với nước nhớt, làm cho cửa mình con bé nhầy nhụa. Anh đưa tay quẹt vào một chút rồi quay người ra sau, anh đưa ngón tay lên mũi.
Chu cha ơi, nó nồng nặc mùi dâm thủy. Dương vật của anh từ từ cương lên, nó kích thích anh dữ quá. Anh banh hai mép âm vật ra, đỏ hỏn bên trong, màng trinh còn nguyên vẹn. Cón bé thở gấp. Anh hứng tình thọc nguyên ngón tay trỏ vào trong, nó oằn người. Anh cũng giả bộ khám đi khám lại bằng cách cọ xát bàn tay lên vùng mu. Con nhỏ rên hư hử.
– Bộ đau lắm hả?
– Dạ không ạ.
– Sao lại rên?
– Tại bàn tay bác sĩ…
Anh khoái chí với việc làm của mình mà quên rằng mình đang đứng trước con bệnh. Ngón tay anh ướt nhẹp do nhớt trong âm hộ con bé. Anh muốn lắm. Anh nhớ cái lúc anh đỡ đẻ cho một sản phụ, nhìn cái lồn sưng múp, tím bầm mà anh còn nứng, nói chi là âm vật của một con bé còn trinh thế này. Lông con bé dựng lên như nghiêng người chào đón, mời mọc anh. Anh đưa tay ép dương vật của mình xuống, nhưng khi anh buông tay ra, nó bung ra mạnh, to và dài hơn. Anh co chân con bé về phía trước, âm hộ mở ra tạo thành một khe lớn, mà anh có thể nhìn vào trong được.
– Ráng chịu đau, anh sẽ chích cho.
Con bé nhìn anh chờ đợi. Nó đâu có biết là anh chích, mà chích thuốc gì, và chích bằng kim gì, nên nó có vẻ vui lắm. Anh kéo áo lên để lôi dương vật to đùng ra ngoài, một chút dâm thủy của đàn ông đọng lại trên đầu khấc, trong suốt. Anh kéo nó nằm xích ra ngoài mép giường, vẫn đang tư thế hai chân gấp lại, ép sát vào đùi, khe hở vẫn to như ban nãy.
Anh kéo tuột quần ra khỏi để không còn vướn víu nữa. Dương vật của anh ngóc đứng lên, anh đè nó xuống cho ngang tầm với cửa mình con bé, lúc này nó đang mơ mơ màng màng, chứ chưa thấy ông bác sĩ đang định đút vào. Tâm trạng của anh cũng hồi hộp lắm, vì đây là lần đầu kể từ ngày anh nhận nhiệm vụ của một bác sĩ ở vùng quê. Trước kia thì cái chuyện chơi gái, anh cũng thường làm lắm, nhưng những lúc ấy thường xảy ra trong bóng tối, cứ mò mẫm, ôm nhau, rồi đút vào, nắc hồng hộc, chớ không nhìn rõ mặt nhau, chơi xong lặp tức đứng dậy mặc vội quần áo vào là mạnh ai nấy đi.
Còn bây giờ, anh phải đối mặt với sự thật, là cái mà anh sắp làm, người đời gọi là hiếp dâm. Anh tự cho mình có cái quyền được ngắm, được chơi bệnh nhân, vì so với công sức anh bỏ ra cho mảnh đất này thật vô cùng to lớn, còn cái chuyện anh có đút dương vật vào âm vật của người phụ nữ nào đó, thì có đáng gì đâu. Nhưng bây giờ, tự dưng anh cảm thấy thương con nhỏ, không biết nó có chịu nổi cái dương vật to lớn này không?
Anh rà dương vật vào cửa lồn của con bé, một chút cảm giác truyền sang thân thể, đít nó nhíu lại, khe hở lập tức cũng bị khép một chút. Anh dùng đầu dương vật mình chà vào âm hộ, chừng như quen dần, âm hộ của nó giãn trở lại, mở càng to hơn. Hứng quá, anh ấn dương vật vào một chút, con bé có cảm giác là âm hộ của mình bị một vật gì đó nông bự ra, đau điếng, bất giác nó đưa tay sờ xuống chim, chạm ngay vào dương vật của anh. Anh cầm tay nó cho vuốt dọc theo dương vật. Con bé cũng chẳng biết đó là dương vật của người đàn ông, mà cứ tưởng đó là ống chích của bác sĩ.
– Anh chích vào nghen, ráng chịu đau, đừng có la.
– Dạ…
Anh ấn mạnh vào một cái ót, con bé đau quá, nước mắt ràng rụa, mà chẳng dám la to. Máu đã chảy dọc theo hai bên háng, xuống ngay lỗ đít. Lồn con nhỏ bót quá, cứ như ngậm chặt lấy dương vật, nó không cho anh rút ra. Vẫn biết là con bé đang còn đau, nhưng anh không dừng lại được. Anh bắt đầu nắc, nước nhớt trong lồn con bé đã thấm trọn dương vật của anh.
Anh di chuyển dễ dàng hơn, nhanh hơn, và dứt khoát hơn. Cơn đau dịu dần, con bé thấy có cái gì đó cứ thụt ra thụt vô trong chim của mình, lại còn có cảm giác sương sướng nữa, nó cố gắng nằm yên cho ông bác sĩ chích, nhưng nó chẳng nằm yên được, thân thể của nó cứ phải trườn tới trườn lui theo nhịp nắc của anh. Anh đã quá quá, anh sướng quá, anh thỏa mãn quá, vì anh đâu có ngờ rằng mình nói chích thuốc mà bệnh nhân nằm yên cho anh chích như vậy. Ống chích của anh cứ phầm phập ra vào. Từ chỗ nằm yên cho anh chích, con bé cũng rên hư ử theo nhịp nắc của anh. Anh nhủ rằng mình sẽ dùng chiêu này cho những bệnh nhân khác. Anh sướng, anh rung lên, dương vật của anh giật giật trong người con bé, tinh khí tràn ra ngoài… anh dịu dần.
– Hết đau bụng chưa?
– Dạ, đỡ rồi ạ.
– Có cần, thì ngày mai đến anh chích nữa nghen.
– Dạ…
Ngày hôm sau con bé đến thật, anh cũng chích, và lần này nó sướng, nó rên dữ lắm. Nó đã biết không phải anh chích, mà anh đang làm cái chuyện vợ chồng với nó, nó sung sướng vì được hầu hạ, được làm vợ bác sĩ, dẫu cho đó chỉ là cái miếng chớ không có tiếng, nhưng người đời, khối người thích có cái miếng đó…

Phần 3

Chiều hôm đó, cô mang đồ đến nhà ông để ở. Cũng giống như bao bệnh nhân khác, đều ở chung trong một phòng không mấy tiện nghi lắm. Mãi đến hơn 8 giờ tối, cô mới tắm rửa và ăn uống được.

Cô đi lang thang trong khu phòng khám hòng tìm ra những bằng chứng. Ông Nam khám bệnh đến 10 giờ đêm, đó là theo những lời nói lại của những bệnh nhân. Cô cố khái thác từ những bệnh nhân, nhưng xem ra không có kết quả. Những bệnh nhân lớn tuổi, đều ghi nhận ở ông một y đức tốt, một chuyên môn giỏi, chỉ có những cô gái, chỉ cười cười rồi lẽn lẽn bỏ đi.

Họ muốn bảo vệ ông, vì họ muốn được ông khám bệnh. Với những cô chưa có chồng thì khi được ông ân ái, như là gặp được một vị vua. Còn với những chị đã có chồng, khi qua tay ông, họ như được đến chín tầng mây. Chồng của họ phần lớn chỉ là những anh nông dân quê mùa, khi lên giường, chỉ biết lột quần vợ ra rồi đút dương vật vào, họ không thèm biết âm hộ của vợ mình có ra nước hay chưa, thậm chí có những ông chẳng thèm cởi áo để xem vú của vợ, chỉ cần cởi quần ra là đủ. Đến với ông bác sĩ, ông dùng hết những thủ thuật của giới ăn chơi thành thị, bao giờ ông cũng bú, cũng liếm đến khi họ không chịu được thì mới vén áo blouse lên, kéo dương vật dài sọc ra để đút vào.

Ngang qua cửa sổ phòng khám, cô nghe tiếng lụp cụp bên trong phòng. Cô đi đến gần thì nghe tiếng rên của người con gái. Cô biết tiếng rên này, biết cái cảm giác này, cô ta đang trong cơn đê mê. Cô ghé mắt nhìn vào trong. Một cảnh tượng thật khủng khiếp đập ngay vào mắt. Cô gái đang nằm trên giường nệm trần truồng như nhộng, cô ta quằn quại theo từng nhịp từng nhịp.

Cô ta sướng như điên, nhưng không thể nhìn thấy được, vì ông ta đã kỹ lưỡng đặt một bức màng ngang qua bụng, chính vì vậy, người bệnh chỉ có thể cảm nhận được cái cảm giác, chứ đâu ngờ rằng phía bên kia bức màng, ông ta không hề tuột quần xuống. Dương vật ông ta cương cứng, đẩy cả cái quần và cái áo blouse, nhưng ông không hề đút dương vật của mình vào cửa mình cô gái.

Cái lạ là ông ta vẫn nhịp nhẹ nhàng, còn cô gái thì vẫn rên hư hử. Nhìn kỹ hơn, thì ra ông ta đang cầm một dương vật giả, đang thụt miệt mài, 100% là cô đang nằm bên dưới không hề hay biết. Chỉ là cái dương vật giả mà cô bệnh nhân lại oằn oại sao? Cô ta thở dốc rồi sủi thẳng hai chân tay. Ông bác sĩ vội vàng rút dương vật ra, ngâm ngay vào ly nước. Ông thản nhiên đến bàn tính tiền, còn cô gái thì nhanh chóng mặc lại quần áo. Cô bẽn lẽn nhìn ông, nhưng ông cứ thản nhiên viết.

– Em có phải tái khám nữa không bác?

– Tùy cô thôi, nếu muốn thì đến như mọi khi.

Hà bám theo cô gái, thì mới biết cô ta không đẹp, không hấp dẫn lắm, vì vậy có thể ông bác sĩ phải sử dụng đến dương vật dởm, để khỏi phải sử dụng cái riêng của mình vào những chuyện vô bổ. Tàn nhẫn quá. Nếu phải kết tội ông ta, cô còn ấn thêm một tội danh là lường gạt phụ nữ, lường gạt trên sự sung sướng của người khác, vì dám sử dụng đồ giả.

Cô tâm đắc với ý nghĩ của mình. Nói gì đi chăng nữa, cô cũng chưa tìm ra được chứng cứ. Nói làm sao khi chưa tận mắt chứng kiếng ông ta dùng dương vật của mình để đút vào âm hộ của người bệnh? Việc ông ta dùng đồ giả, không thuyết phục được khi kết tội ông ta. Bác sĩ có thể dùng dụng cụ y khoa khi ông ta cần. Dương vật giả được dùng, có thể để chữa bệnh vô sinh chi chi đó thì sao?

Ngày hẹn tái khám cũng đến. Cũng như lần trước, Hà được ỵêu cầu phải cởi bỏ hết quần áo ra. Cô đã quen với việc này, nên cũng không còn ngượng ngùng nữa. Bác sĩ Lê Nam thấy xao xuyến trước thân thể tràn đầy sức sống đang phơi ra trước mắt. Ông biết cô gài này không phải là người địa phương, cũng không khải là cô gái quê mùa như những người con gái khác, chỉ có điều ông chưa biết rõ được ý đồ của cô ta.

Ông nhớ lại cách đây nhiều năm về trước, cái thủa mà ông chân ướt chân ráo cầm cái mảnh bằng Y đi khắp nơi trong thành phố xin việc, nơi đâu cũng lắc đầu. Ông liền theo một đám bạn đi vùng kinh tế mới, và lập nghiệp ở một vùng quê xa xôi hẻo lánh. Một chàng trai trắng nõn trắng nà, vì hận cái chốn đô thành mà phải lặn lội về cái vùng quê không có đường xe chạy.

Người dân bệnh hoạn thì chỉ biết cạo gió, giác hơi, bệnh nặng thì chết, mà không hề có một cơ sở y tế nào. Mãi những năm sau, một cơ sở y tế của cả một khu vực rộng lớn hình thành, và dĩ nhiên, anh mới có đất vụng võ. Chuyên ngành của anh là nhi, nhưng một bác sĩ như anh không chỉ yêu cầu là nhi, mà có phải đảm nhận tất cả mọi thứ. Cái ngày đầu anh nhận một ca đẻ, làm cho anh nhớ suốt đời. Sau này anh mới biết, đó cũng là ca đẻ đầu tiên ở vùng quê được đem đến trạm xá, vì trước giờ, họ chỉ nhờ vào tài nghệ của những bà mụ vườn.

Lần đầu tiên anh nhìn lồn thật của người phụ nữ trưởng thành, thì chính là lúc anh nhìn thấy của một sản phụ, anh không biết mình phải nên vui hay nên buồn nữa. Anh không dám nhìn thẳng vào cửa mình, nhưng anh cũng thấy được âm hộ sưng phồng lên, bự chành bành, tím sậm. Không may cho anh, thấy chim sản phụ là chuyện thường ngày của một bác sĩ sản, tức là không cho phép dương vật của họ cương.

Còn đằng này, anh chỉ là một bác sĩ nhi, nên thấy chim như vậy mà anh vẫn cương lên được. Anh thấy xấu hổ vô cùng, cũng may là chỉ có sản phụ và anh. Lúc đó anh phải dùng lưỡi lam cạo hết lông của cô ta. Phải công nhận một điều, bên ngoài có quê mùa đi chăng nữa, thì âm vật gần như nhau. Cũng lông rậm, cũng hai mép, cũng hột le, cũng màng trinh… sản phụ nhìn anh, ngượng ngùng, ngượng đến nổi anh kêu cô ta rặn, nhưng rặn hoài vẫn không được.

Sản phụ cũng làm, các cái anh đều đảm trách. Riết rồi anh trở thành một bác sĩ giỏi và nổi tiếng của cả một vùng quê rộng lớn. Anh được phép mở phòng mạch tư ngay sau đó. Những năm đầu, cái lợi của anh không phải là tiền, mà là được chiêm ngưỡng rất nhiều cơ thể phụ nữ. Trước mặt anh, không ai dám cãi lời khi anh yêu cầu họ cởi bỏ quần áo.

Họ kính nể, họ say mê. Những cô gái đang tuổi trăng tròn thì lấy anh làm hình tượng cho người chồng lý tưởng. Có bà mẹ, đưa con gái của mình đến khám, nhưng khi anh đã là vua của một vùng, thì việc ấy coi như là tiến cung. Theo kinh nghiệm, anh chỉ chơi những người con gái tự nguyện đem thân xác tới, và họ đã có chồng càng tốt. Khi họ đã có chồng, họ không phản đối việc anh làm, vì họ muốn học thêm kinh nghiệm, nhưng với những cô bé chưa chồng, nhất là chưa một lần ăn nằm với ai, màng trinh còn nguyên vẹn, họ rất đắn đo khi anh làm chuyện đó, và thường họ có những phản ứng mà anh sẽ không ngờ. Nhưng nói chung, khi họ chịu cởi quần áo ra, thì y như rằng họ đã chịu để cho anh chơi.

Anh chơi không biết bao nhiêu người, không còn nhớ bao nhiêu lần, chỉ biết rằng có những bệnh nhân cứ tái khám, tái khám, mặc dù anh kết luận không có bệnh gì cả…

Phần 2

Hà lại tiếp tục tìm đến nhà của ông bác sĩ. Cô nhận ra cả những vị khách có mặt trong ngày hôm qua, có những cô mà Hà đã nhìn trong băng, họ đang chờ đến lượt mình. Cô nào cô nấy có vẻ hồi hộp chờ đợi. Họ phát hiện ra cô không như họ, nên họ cảnh giác. Khó khăn lắm thì Hà mới hỏi chuyện được với một bà đứng tuổi, bà không đến để khám, mà đến để chờ cô con gái. Bà chỉ tay về phía cô gái ngồi gần đầu (có nghĩa là sắp đến lượt).

– Đó, nó đó. Cái gì mà cứ đòi đi khám hoài, tôi thấy nó có bệnh hoạn gì đâu?

– Chắc là mình không biết, vô đó bác sĩ mới tìm ra bệnh?

– Ừ, mà tui thấy cũng đúng, từ ngày đi khám ở bác sĩ này, ngực nó nở nang hẳn ra.

– Ủa, con bác bị bệnh gì vậy?

– Nó than ngực nó đau nhói, hơi khó thở nữa…

Ngực đau, khó thở là triệu chứng của những cô gái tuổi dậy thì. Cái tuổi này mà gặp đàn ông lực lưỡng như ông ta thì sao mà giữ vẹn toàn cái chữ trinh? Cô thì thầm trong bụng. Nhìn những cô bước từ trong ra, cô nào cũng sáng rỡ, như là mọi bệnh đều tan biến. Không ai nói với ai, họ đi ra mặt còn đỏ ửng, mồ hôi nhễ nhại. Chính vì không ai nói với ai, nên sự việc của ông ta mới có điều kiện tồn tại mãi đến bây giờ.

Rồi cũng đến lượt Hà. Cô vào bên trong mà trong lòng lo sợ, cô sợ rằng ổng sẽ phát hiện ra cô chính là cảnh sát điều tra, nhưng cô lại nhủ thầm mình cũng như bao nhiêu bệnh nhân khác, làm sao ông ta phát hiện được? Rồi nỗi lo sợ khác, là không biết ông ta có làm gì mình không khi mà ông ta không phát hiện ra cô đang theo dõi ông ta?

– Cô ở đâu mà tui chưa gặp bao giờ?

– Dạ, em ở xã kế bên, nghe người ta nói bác sĩ chữa hay lắm, nên em sang đây.

– Cô bệnh gì?

– Dạ… em có chồng được ba năm rồi mà vẫn chưa có con, em sợ… chồng em bỏ.

Hà giả vờ cho giọt nước mắt lăn dài trên má. Ông ta ra hiệu cho cô nằm xuống. Không một chút suy tư, không mộ chút nào do dự, ông biểu cô cởi hết áo quần ra cho ông khám. Cô nghe như vậy ngượng chín cả người. Đây là lần đầu tiên cô bị người khác kêu phải cởi bỏ quần áo một cách lịch sự như vậy, vì cái lần ông anh rể làm bậy, anh ta chẳng thèm kêu, mà tuột đại xuống.

Qua cặp mắt kính, cô nhìn thấy được vẻ mặt khinh khỉnh của ông, ông ta đắc thắng với việc làm của mình, trông ông ta giờ đây thật sở khanh. Cô nghĩ như vậy vì quên ông ta chính là bác sĩ đang làm công việc khám chữa bệnh. Khám bệnh, tất cả các bác sĩ đều có quyền làm như vậy, thế tại sao không với ông ta?

Thấy cô chần chừ chưa chịu cởi bỏ quần áo, ông càu nhàu:

– Cởi ra tôi mới khám được toàn diện. Nhìn vào thân thể, tôi mới biết được nội tiết tố của cô có phát triển bình thường hay không?

Nói là nói vậy thôi, chứ nhìn vào cô, ông ta đủ biết cô chưa có chồng, vì nhiều lẽ. Lẽ thứ nhất là ngực cô không nở xệ xuống như những cô gái thôn quê khác. Những người con gái khác khi đã có chồng thì bao giờ ngực cũng xệ xuống theo năm tháng và tần suất sử dụng của chồng, nói cách nào đi nữa, ngực cô không thể là người đã từng được sử dụng, nó còn săn chắc, còn mới nguyên. Và ông đã biết cô gái này làm gì rồi. Chưa có chồng mà dám đi khám vô sinh. Để xem cô tìm gì được ở ta?

Hà miễn cưỡng chấp nhận lời yêu cầu của ông bác sĩ, vì cô đã lỡ phóng lao. Cô cũng chưa hình dung được là mình sẽ đi về đâu trong cái cuộc chơi này. Cô cởi những mảnh vải bên trên ra trước. Ông ta cũng chẳng cần quan tâm đến thân thể của cô đang lồ lộ hiện ra trước mắt. Cô tức mình cởi nhanh quần dài và quần lót rồi đến ưỡn ngực trước mặt ông ta, mà quên rằng mình đang là bệnh nhân. Ông ta không hiểu chuyện gì, bèn đẩy cô nằm ngã ngửa trên giưỡng. Bằng những thao tác thuần thục và thêm vào đó, ông muốn trêu chọc cô, trêu chọc trên cái thân thể đang trần truồng như nhộng, ông dùng tay mình kều hai đầu vú. Một phản xạ tự nhiên, cô co rúm người lại.

Ông đắc ý với việc làm của mình. "Gớm, cũng nhạy cảm quá nhỉ!" Ông thì thầm trong bụng. Ông chuyển tầm nhìn của mình xuống phía dưới, mắt ông nhìn tới đâu, cảm giác nhột nhạt chạy khắp đến đó. Ông dừng lại ngay đám lông xù xì, mà ban nãy chưa có một vết bẩn, giờ đây sau một hồi xâm xuê đầu vú, nó trở nên ướt nhẹp. Nó ra, mà không cần sự điều khiển của cô, nghĩa là cô đâu muốn nó ra như vậy, vì trước mặt đàn ông mà nó vô trật tự đến vậy, mặc dù là bác sĩ đi nữa, cũng chứng tỏ rằng trong cô đang đòi hỏi mãnh liệt, sự đòi hỏi đơn thuần chỉ là thỏa mãn nhục dục. Khi ánh mắt của ông liếc nhìn xuống vùng âm hộ, cô ngượng muốn chết đi được.

Trong lúc cô đang khinh khỉnh như muốn nói rằng ông thô lắm, ông dâm tặc lắm, thì ông chẳng thém đếm xỉa gì đến cái vẻ đẹp tạo hóa của cô. Hai đùi thon dài nuột nà, da đùi trắng mượt mà, thêm vào đó là chùm lông đen sì xoăn tít, mu lồn thì nhô cao lên. Trái với trên, ông không thèm dùng tay để khám, điều này nằm ngoài sự tưởng tượng của cô.

Trong cái băng mà cô quay được, ông chẳng những khám bằng tay, mà cả bằng chiếc cằm đầy râu của mình, với chiếc lưỡi tham lam, ông đã rà khắp đùi cô gái, rà sâu vào vùng cấm, làm cho cô gái vặn mình, bấu víu vào hông ông. Trong lúc này, ông lại dùng dụng cụ, khều hai mép âm hộ của cô mà nhìn vào, chính vì ông dùng dụng cụ như vậy, làm cho hai mép của cô bị ê ẩm. Cô mong muốn ông dùng hai tay và banh chúng ra một cách nhẹ nhàng, nhưng dường như ông chẳng thèm để ý cô đang nhăn mặt đau đớn. Bên trong hai mép là một cái màng hồng hồng, mà theo kinh nghiệm ông có được, thì cô ta chỉ chơi có vài lần là cùng. Nước nhớt dính nhẹp ngay cửa mình. Ông hỏi:

– Tôi nhìn thấy tất cả của cô đều bình thường, thế cô muốn khám hay điều trị thế nào?

Đang thả hồn mình theo những động tác quá ư kích thích của ông, cô choàng tỉnh, quay ngay về hiện tại:

– Dạ, em không có bầu, em sợ chồng em bỏ.

– Vậy hả, tui khám thấy bình thường, hay là cô về, bữa khác lại đây tui khám lại.

– Dạ, nhà em hơi xa, có thể cho em tá túc lại đây, chừng nào rãnh thì ông khám cho em, được không ạ?

– Ờ… ừ… tùy cô thôi, tui sợ bất tiện cho cô đó.

Cô uể oải đứng dậy và nhanh chóng mặc quần áo trở lại. Cô ra ngoài mà lòng cảm thấy buồn buồn, vì đã hơn hai ngày mà vẫn chưa tìm ra chứng cứ gì cả. Cứ như ông đã đối xử với cô như ban nãy thì làm sao buộc tội ông ta? Đến cả cô mà ông ta cũng chẳng thèm đụng tay vào. Cô càng nghĩ càng ức lòng lắm ngay cái lúc cô bị kích thích dữ dội, tưởng chừng ông ta làm cái gì nên trò, nên trống, nào ngờ ông chỉ dùng cái dụng cụ khều khều, banh banh ra. Giá mà lúc đó cô đừng là cô cảnh sát điều tra, cô sẽ câu cổ ông ta xuống, dúi đầu ổng vào mu, coi ổng có cảm giác gì không thì biết.

Hà nhận nhiệm vụ của cơ quan điều tra công an tỉnh XXX để điều tra phá án. Cô ngồi đọc ngấu nghiến những tài liệu có liên quan đến vụ án. Xem ra, đây là vụ án ly kỳ nhất mà cô phải đảm nhận kể từ ngày ra trường.

Tốt nghiệp trung cấp cảnh sát nhân dân, cô xin về quê nhà ở một vùng quê, và nhận công tác tại công an huyện. Năm nay cô vửa tròn hai mươi ba, cái tuổi mà mọi cái ha, cái muốn của đời người có lẽ đang đạt cực điểm. Tuy nhan sắc không kém ai, nhưng đến bây giờ cô cũng chưa có một người tình nào cả, nói cho đúng hơn, Hà không tin vào cánh đàn ông, kể từ ngày ấy…

Lúc Hà được 16, thì cô đã bị mất trinh. Một hôm, bà chị ruột của Hà đang nằm trong nhà thương để sanh đứa thứ hai. Do gia cảnh đơn chiếc, nên Hà phải qua ngủ để giữ nhà. Đinh ninh không có ai ở nhà, nên Hà chui ngay vào phòng của anh chị mình. Thời tiết nóng nực, cộng với mùi khai nước tiểu của thằng cu tí, Hà không thể nào ngủ được. Khi cô chợp mắt thì cũng phải nửa đêm. Cô ơ màng nhận ra rằng có một hơi òng phà vào mặt mình, nhưng không tài nào cựa quậy được. Trong màn đêm, qua tiếng thở phì phò, cô nhận ra đó là ông anh rể. Co cố gượng dậy, nhưng chỉ bung được hai tay. Lập tức cô dùng hết sức lực của mình để đẩy đầu ông anh rể ra:

– Anh làm gì mà nằm đè lên người em vậy?

– Anh yêu em mà.

– Hỏng được đâu, anh là anh rể của em mà?

Không thèm trả lời, hắn đã dùng tay kéo tuột quần của Hà ra. Cô linh cảm rằng mình đang bị hãm hiếp bởi cái ông mà hằng ngày mình vẫn gọi bằng anh rể. Và thật vậy, cái quý báo của người con gái mà cô ráng giữ gìn trong suốt 16 năm qua, cô định bụng sẽ để dành cho cồng trong ngày lễ vu quy. Vừa đau, vừa tức, tức mà kông dám nói với ai, chỉ sợ làm khổ cho chị gái mình.

Mười mấy năm qua, cô không còn tin tưởng cái bọn đàn ông nữa, vì vậy cô quyết định đi vào cái ngành cảnh sát để quyết tâm bảo vệ chị em phụ nữ.

Vụ án mà cô đang nghiên cứu để điều tra một ông bác sĩ miệt vườn có hành vi dâm ô với phụ nữ, nhưng không ai chưng ra được chứng cứ bất lợi cho ông ta. Có lẽ tại trình độ dân trí chưa cao, nên họ không hiểu về luật lệ.

"Bác sĩ Lê Nam, đã lợi dụng ngành nghề của mình để quan hệ tình dục với nhiều phụ nữ, không phân biệt lớn bé…"

Trong mớ hồ sơ có rất nhiều lá thư tố cáo, nhưng hầu hết rất chung chung. Trong số ấy có một lá đáng được lưu ý: "Thưa quý chính quyền, tôi xin trình bày sự việc dưới đây. Số là con gái tôi đang học lớp 9, những tháng trước đây, nó bị đau bụng kinh, nhưng tôi không biết, cứ tưởng nó bị đau ruột nên vôi đem đến ông ấy. Không biết ông ấy đã khám những đâu, nhưng khi về nhà, nó trở nên bất thường, cứ cười cười, trông có vẻ là vui sướng lắm. Chúng tôi gặng hỏi mãi thì nó cũng chẳng chịu nói. Sau ngày đó, nó thường kêu tôi dẫn nó đi tái khám. Một lần, hai lần, tôi sinh nghi, không biết con gái mình được khám cái gì mà nó mê đến như vậy. Tôi không cho thì nó trốn. Qua thời gian dài theo dõi, chúng tôi mới phát hiện rằng ông bác sĩ đã làm cái chuyện đó với con gái chúng tôi. Rất mong chính quyền xem xét, để cho những người khác không bị hại như con chúng tôi…"

Do đơn vị chúng Hà khá khiêm tốn về nhân sự, nên vụ án này họ giao cho cô. Cô lao ngay vào công việc. Cô phải lặn lội gần một ngày đường mới đến được cái xã của ông bác sĩ Lê Nam. Cô phải tá túc trong một nhà người dân. Trong vai một bệnh nhân, cô dò la tin tức:

– Cụ ơi, thế cháu bệnh như vậy thì ông ấy chữa hết không hả cụ?

– Đến như bệnh vô sinh, mà ổng còn trị được nói chi bây.

Cô phì cười trong bụng. Hèn gì, với cái ý nghĩ ngây ngô như vậy thì làm sao không bị hắn gạt cho được cô chuẩn bị những trang bị cá nhân cùng những đồ nghề chuyên dụng, cô đi đến nhà ông ta. Mới hơn 9 giờ sáng mà phòng khám thật đông người. Gọi là phòng khám cho sang, chứ thật ra chỉ là một căn nhà tường, được ngăn ra làm 3, ngoài cùng là phòng đợi với hai dãy ghế, phòng giữa là bếp, nhà tắm. Còn phòng cuối cùng mới là phòng khám. Ông ta chưa có vợ, mặc dù đã hơn 35, có tiếng ai nhí nhố bên ngoài:

– Bác sĩ đi trực rồi, chắc là trưa mới về.

Nghe vậy, cô nhanh chóng lẻn vào trong, chờ cho mọi người không chú ý, cô đã nhanh tay thao tác, một chiếc máy camera được lắp vào, nó có thể quay trọn cảnh nên trong phòng khám. Lui ra ngoài, Hà bây giờ mới để ý rằng có rất nhiều cô gái đang chờ bên ngoài, ai cũng có vẻ sốt ruột hơn là đau đớn vì bệnh tật.

Lân la với một cô gái trẻ, cô ta cho biết:

– Cái đó của em ngứa lắm, em đến đây để khám.

– Uả, ông ta khám được hết các bệnh hả em?

– Dạ, em hỏng biết nữa, nhưng nghe đồn ổng khám hay lắm, nên em phải lặn lội xuống đây.

Hà lặng thinh đi ra ngoài chờ. Khoảng 11 giờ trưa, có một ông da ngăm, trông có vẻ vạm vỡ đẩy xe vào trong. Đó là ông Lê Nam, nhìn cũng có duyên quá đi chứ. Do theo số thứ tự, nên chiều hôm đó cô cũng không vào được, mà cô đâu cần khám quái gì, cái cô cần là cuộn băng kia.

Tối hôm đó, cô tranh thủ lúc nhà bà lão ngủ, cô bật máy lên để xem. Thật không may cho cô, hình ảnh trong băng cứ lập lòe, nhòe nhoẹt, không thể nhìn rõ được. Lờ mờ hình ảnh trong phim, cô cũng đoán ra được cái cảnh trong ấy. Lâu lâu nó lại lóe sáng lên như đêm mưa mà có chớp vậy. Những lúc hình ảnh chợt rõ, cô mới biết được một thân thể cường tráng của ông bác sĩ, trong áo blouse mà chiếc quần tuột hẳn xuống tận mắt cá. Cô bệnh nhân nằm trên giường cứ lắc lư theo nhịp của ông. Một lúc lâu sau, ông rút dương vật ra khỏi cửa mình của cô gái, cô không thể tin vào mắt của mình, dương vật ông quá to, to hơn hiều lần so với cái của ông anh rể mà trước kia đã thụt vào chính âm hộ cô.

Rõ ràng cái việc làm của ông bác sĩ là có thật giống theo đơn thưa của bà con trong làng, nhưng cô vẫn còn phần vân là không biết cái chuyện làm của ông ta là do các nữ bệnh nhân tự nguyện hay là chính ông đã cưỡng bức họ? Hà tự nhủ trong lòng nếu cô mà có đứng trước con người cao to, đẹp trai, một cái dương vật bự đến thế thì chắc cô cũng phải cúi đầu chấp nhận, nói chi là những người dân thiếu hiểu biết kia.

Nghĩ như thế, rồi Hà tự xua đuổi cái ý nghĩ quá ư là kỳ cục của mình, nhưng trong thâm tâm, cô cũng chấp nhận một điều là con người ai cũng có trái tim, ai cũng có một tình cảm, một sự ham muốn, nó xuất phát từ bản năng của giống người. Hà nhớ lại cái lần bị anh rể hãm hiếp, tuy cô đau đớn về mặt thể xác, nhưng tận đáy lòng, có cái gì đó ủng hộ. Giá mà lúc đó ông anh rể đừng hãm, đừng hiếp, mà nhẹ nhàng đưa cô vào một hoàn cảnh để cho cô tự nguyện thì hay biết mấy. Cô bất thần vì những ý nghĩ, những câu hỏi cứ đan xen nhau, làm cho thinh thần cô trở nên bấn loạn. Cái thiện, cái ác phút chốc không còn ranh giới rạch ròi nữa.

Phải suy nghĩ về những chuyện này làm cho đầu óc của Hà cứ rối tung lên. Hà muốn tận mắt chứng kiếng để tìm hiểu nguồn cơn. Cô linh cảm chuyện này không phải do lỗi của ông bác sĩ thôi, mà có cả từ người bệnh. Trong đơn tố cáo của những bà mẹ, bao giờ cũng nói rằng chính con cái của họ trốn nhà đi tìm ông ấy để được khám bệnh. Rõ ràng, chính các cô tự đem thân mình hiếng dâng cho ông ta để có được những cảm giác bay bỗng rợn người.

Cô nhớ lại trong cái băng mà cô quay được, chưa có bênh nhân nào vùng vẫy, hay chống đối. Rõ ràng họ cũng đâu có bị bác sĩ gây mê, thế mà họ nằm im re, có cô còn bíu lấy mông của ông ta để lôi cho sát vào. Thấy dương vật của bác sĩ khó đút vào được, có cô còn tự động banh hai mép âm hộ ra… vì vậy, chưa thể nói là ông bác sĩ này có tội một cách hoàn toàn.

Mình lên thành phố thuê trọ đi học rồi tốt nghiệp đi làm luôn, xóm trọ trong câu truyện này khá là yên bình. Nói là xóm nhưng chính xác thì nó là một tòa nhà 2 tầng với hơn chục phòng. Trong xóm có mấy cặp vợ chồng tầm ngoài 30, vài đứa sinh viên, hai đứa thợ làm tóc, một vài người khác và… một cô bé dược sĩ mới tốt nghiệp ra trường đang đi bán ở một tiệm thuốc.
Sống cũng vui vẻ hòa đồng với anh em lối xóm, lại có vẻ kiếm được tiền mà thoáng cho nên anh em đa phần đều quí. Ở một mình nhưng TV, máy giặt, tủ lạnh, nước nóng có cả. Mình hay uống bia, trừ ngày bão ra, hầu như chiều nào cũng có hội để nhậu, lúc thì cơ quan, lúc thì bạn cũ, rồi bạn mới. Thỉnh thoảng lâu lâu cũng làm vài chai với xóm.
Hôm đó chiều mùa hè mát trời, đi làm về thấy anh giáo viên ở nhà nên rủ nhậu, lão tuổi tầm ba mươi mấy, cũng hiền lành và khá là uy tín với xóm. Gọi thêm lão chủ nhà cũng chưa đến bốn mươi, thằng cha này thì nhiều tiền, vợ đẹp, nguyên là hoa khôi sở y tế, nhưng bỏ lấy vợ khác – cũng đẹp nhưng hơi bự tí, giảm cân đi chắc cũng không thua Tăng Thanh Hà.
Cô bé dược sĩ cũng ở tầng một, giữa phòng tôi và phòng anh giáo viên, mấy anh em đang ngồi trong phòng mình uống bia thì em nó đi làm về, tiện thể rủ luôn. Cô bé này da không được trắng, người hơi tròn một tí, sống cũng vui vẻ, cười miết.
Em nó về phòng tắm rửa dọn dẹp tí xong rồi sang ngồi cùng với 3 anh em. Nhậu bình thường thôi, chẳng ai có ý đồ gì. Tàn cuộc cũng sớm vì lão giáo viên mai đi dạy, chủ nhà thì vợ réo, lúc đó cũng độ chưa đến chín giờ. Cô bé ở lại ngồi nói chuyện chơi, nói thật ban đầu mình chẳng có ý đồ hay ham muốn gì với em nó, có lẽ tại… so với các "bạn nhậu thân thiết" của tớ em nó ở cửa dưới khá sâu về nhan sắc. Nhưng mà cũng không phải đến nỗi xấu, chỉ là da không được trắng, cao tầm 1m55, cười cũng duyên.
Mình lúc này cũng có chút men, uống đâu tầm 6 – 7 chai mà tửu lượng cũng không tồi, có đợt uống được 6 lít bia 5% vol mà bước đi chưa ngã. Nhờ có men vào nói chuyện mới lưu loát được, cậu chuyện trên trời dưới đất nhưng mà cũng kéo cũng khá lâu, cả tiếng chắc hơn. Ban đầu là vậy, còn tốt và trong sáng, nhưng mà bia vào thì các thần men biết rồi đấy, cái máu trong người lúc nào chả dâng lên tí chút, mấy bữa nhậu xong hay đi massage, hôm nào gặp được mối ruột thì phang luôn, còn không em nào xinh chút cũng… xử.
Mình có một mối ruột massage, mới vào nghề chưa lâu nên hàng họ cũng được, ngực không bự chà bá nhưng chắc, chưa sệ tí nào, bím thì đẹp thôi rồi. Hôm nào gặp em nó cũng bo trước 5 xị, massage xong rồi phang phập phê lòi, em nó lên đỉnh rên nghe rất đã, nhỏ nhỏ nhưng theo kiểu kìm nén lắm đến mức chịu không nổi phải thoát ra chút âm lượng nên rất nội lực, hay,… nói chung là phê.
Nói chút về em hàng massage, trở lại câu chuyện, tầm 11h, lúc này em nó muốn về phòng ngủ, ở một mình thôi, trong phòng cũng không có đồ đạc gì nhiều. Cả buổi ngồi nói chuyện thì cửa phòng mình mở toang, không muốn mọi người dị nghị. Tiễn ra tới cửa, mình chơi liều ăn lô, đánh tiếng một câu kiểu nửa đùa nửa thật: "Hay là ở lại đây luôn hè!!!", đoạn mang lại nhiều cảm xúc hồi hộp và thú vị nhất chính là lúc này.
Nghe mình nói xong, em nó đang trên tốc độ tiến ra cửa thì chậm lại như phanh xe vậy, gần như là đứng lại, không nói gì, chỉ cười nhẹ như đang suy nghĩ, không tươi lắm nhưng vẫn là đang cười, đầu hơi cúi xuống, chính xác thì không phải cúi xuống mà mắt nhìn xuống thấp chút, đầu theo phương thẳng phía trước nhưng mình cao hơn nhiều nên có vẻ như hơi cúi, không dám nhìn vào mắt mình. Rõ ràng trong em nó đang có một sự do dự.
Ý đồ thăm dò coi như đạt được kết quả mong muốn, một loạt các thao tác nhanh – gọn – chính xác – dứt khoát, được đưa ra. Mình đóng ngay lập tức cánh cửa lại, không quên cài chốt, cùng tay trái đó luôn với lên tắt công tắc đèn. Ánh sáng trong phòng lúc này khoảng 10 lux, phát ra từ lỗ hổng trên trần nhà thông qua hai phòng hai bên và thêm mấy cái led ở công tắc, loa… (Ánh sáng phản chiếu từ Mặt Trăng có độ rọi khoảng 1 lux). Cái lỗ thông qua phòng hai bên do ông chủ nhà cố tình xây, chắc để thông gió, từ cái này cũng có câu chuyện dở khóc dở cười với phòng bên – lão kia ngoại tình thuê phòng đó cho cô bồ, chỉ về để hành sự.
Sau khi tắt đèn, hai tay nhanh chóng ôm lấy em nó, kéo lại và hôn một cách nhiệt tình. Em nó không phản đối và hưởng ứng một cách từ từ, không vội vàng hấp tấp, cũng không chủ động lắm. Cơ bản là em nó đón nhận và phản hồi thân thiện, hai tay cũng bắt đầu ôm lấy mình, không ồn ào, thô tục như trên phim hay những câu chuyện khác.
Đứng gần cửa phòng ôm hôn em nó vài phút, tay lúc này cũng chỉ sờ soạng sau lưng chứ chưa khám phá gì nhiều. Hai cái lưỡi quyện vào nhau như là tình nhân thật vậy, tiếc là, đây chỉ là ngẫu hứng một đêm. Có thể em nó có cảm tình với mình thật, riêng mình thì … không, vui chút thôi. Được một lúc, cũng trong tư thế đang ôm em nó, mình lái em nó đi vào giường, vài bước thôi nhưng do đang ôm lấy nhau nên bước đi không nhanh được, mà chậm chậm cũng hay, kiểu như đang khiêu vũ vậy.
Cả hai tiến vào sát chỗ ngủ, không có giường, chỉ là một tấm nệm trải dưới đất xong bọc ra và chiếc chiếu trúc ở lên, đoạn này muốn nằm xuống đè em nó ngay, nhưng mà cái nệm ở tận dưới đất nên không đổ ngay được, khó là ở chỗ mình không muốn thả em nó ra, vẫn ôm chặt, môi khóa môi.
Suy nghĩ tí, mình bồng em nó lên luôn, tất nhiên là hai cái lưỡi vẫn đá nhau liên hồi, chủ động được rồi mới từ từ đặt em nó nằm xuống. Yên vị trên giường, hai tay lúc này không phải ôm nữa, em nó nằm dưới rồi, giờ bắt đầu chuyện khám phá cô gái mới. Hơi buồn tí là người em nó không to nhưng sao có vẻ như nhiều mỡ, da thịt không được săn chắc, cả bụng hay lưng mông đều vậy. Xoa nhẹ dưới bụng, hai tay đi dần lên cặp núi đôi của em nó, quả thật, nó vừa không to lại còn nhão nữa, cơ bản là bị điểm trừ khá nhiều, tuy nhiên, có mà sờ miễn phí lúc này là đã rồi, nếu phải trả tiền chắc cancel thật.
Một tay lúc này bóp vú, mân mê cái đầu ti nhỏ nhỏ cứng cứng, tay kia vòng ra ôm sau cổ em nó, cốt là đỡ cho cân nặng của mình không đè cả lên người em nó, vừa để chỗ hở cho việc nắn bóp hai cái vú mềm. Bóp bên này rồi bóp bên kia, xoa xoa vê vê, có lúc ham, dang bàn tay day cùng lúc cả hai đầu ti em nó.
Hôn môi đã rồi, giờ muốn hôn thêm cặp ngực chút, cắn cái ti cho em nó kích thích thêm, hai tay chuyển ra sau lưng, gỡ mấy cái móc của nịt ngực, lôi nó ra cất qua một bên. Suy nghĩ định để cho em nó mặc áo ngoài nhưng thôi, lột luôn. Cái khoản áo quần, trước giờ với mấy cô đa phần toàn bắt mình cởi, mà cả lịch sử thì chỉ có 2 người giúp mình trong khoản đó, hai người này có dịp cũng kể sau.
Cắn mút bóp xoa cặp vú em nó chán chê, xong rồi mới tiến về vòng cấm bên dưới, mình ngồi dậy luôn, cởi phăng cả quần ngoài lẫn trong. Em nó ưỡn lên cho dễ tuột xí, chứ cũng không hỗ trợ gì. Vì là lần đầu, với lại không chắc có sạch sẽ không, mình chỉ dùng tay mà xoa cái bướm múp míp thịt, day cái hột le rồi móc chút. Em nó đã trần truồng rồi, còn mình thì vẫn nguyên đồ. Móc chọt chút, mình mới lột đồ trên người, thằng nhỏ đương nhiên cứng ngắc rồi.
Một điểm cộng tương đối đó là cái bím sờ rất đã, múp máp, nhiều thịt và … khít rịt. Em nó không ra nhiều nước cộng thêm không hợp tác nhiệt tình nên đẩy thằng nhỏ vào mất khá là công sức. Ban đầu em không cho vào luôn, chắc chỉ muốn móc sơ, ôm hôn bóp thôi, nhưng mà mình thì chịu gì nổi. Cố đè xuống và chui cho bằng được thằng nhỏ vào trong cô bé. Cái đầu rùa playboy cả mấy phút chỉ được ngậm ở bên ngoài, nhấp ra nhấp vào để lấy thêm chút nước của em nó bôi cho trơn đã. Rồi từ từ, nhích lần từng milimets, mỗi lần nhấp cố sâu hơn chút xíu.
Mãi sau, khi đẩy vào được khoảng hơn … hai lóng tay. Em nó vẫn cố khép chân không cho thằng nhỏ chui vào sâu, không biết là sợ đau hay là sao. Có lẽ do thằng nhỏ không chui vào tận điểm rê (G) mà chẳng thấy em tỏ ra sung sướng, tỏ vẻ rất điềm tĩnh và kiểm soát được tình hình. Tư thế cũng không thay đổi gì nhiều, mình đè trên và nhấp, muốn vào cho lút cán nhưng chịu. Được hơn chục phút, thấy không ưa nữa cho lắm, mình cho out luôn vào trong bím, xong … lôi ra ôm em nó nằm ngủ.
Đoạn đầu hồi hộp và hưng phấn bao nhiêu thì đoạn sau lại tẻ nhạt bấy nhiêu, đây là lần hành sự quái nhất trong đời mình, chỉ đút được có một khúc vào. Tình một đêm chi mà lạ.
Sáng sớm gần 5h, em dậy về phòng ngủ tiếp, sợ mọi người trong xóm biết. Những hôm sau gặp nhau vẫn bình thường, cười nói như không có chuyện gì. Mình thì do có quá nhiều mối để quan tâm nên cũng không để ý nhiều đến em nó, cả ngày đi làm, chiều về đi nhậu, thỉnh thoảng mới đụng mặt ẻm, tuyệt nhiên không có ngủ thêm với nhau đêm nào. Vài tháng sau thì em nó chuyển trọ đi chỗ khác, thỉnh thoảng có ghé về chơi với xóm. Một lần về chơi mình có rủ ở lại "ôn kỉ niệm hôm nào", kịch bản không thay đổi nhiều, vẫn vào được một khúc và về nhà 5 giờ sáng.
-Hết-

Đứa con gái đang ngồi trên ghế, quan sát người đàn ông trung niên ngồi đối diện một lúc lâu, rồi táo bạo hỏi.
– Vậy trả lời đi, bác sĩ thấy con ra sao, có đáng cho bác sĩ ngó ngàng tới không?
Gã đàn ông ngồi ung dung đằng sau cái bàn khổ lớn ngước mặt lên nhìn nó, dáng vẻ suy tư, nghiền ngẫm.
Nó là đứa con gái nhỏ nhắn. Tóc vừa quá vai, đen mướt. Hai chân dài đang gác chéo trông nó sang sang. Đặc điểm của nó là đôi môi xinh mộng chưa bao giờ gã thấy qua. Nhìn vóc dáng, nó không hơn 20. Với cặp mắt hồn nhiên hòa hợp với khuôn mặt thơ ngây, rõ ràng nó đang tuổi mới lớn, trổ mã.
Gã thực sự cũng không ngạc nhiên về câu hỏi vừa rồi của nó. Chỉ bất giác, trong tiềm thức đàn ông của gã cũng mong là thật sự giữa gã và nó sẽ có chuyện gì đó xảy ra, nhưng dù sao gã cũng hiểu điều đó không thể nào có được.
– Hằng à, em đến đây đâu phải chỉ hỏi câu đó. Em biết rõ điều đó mà.
Bằng một giọng trầm suy gẫm, gã nói với cô gái.
Bác sĩ Vũ đã từng giới thiệu đứa con gái này với gã cách đây khoảng một tháng. Nó thật sự là có vấn đề, ai nhìn vô cũng biết nó mang bệnh tâm lý. Mặt nó lúc nào cũng vô thần. Tính tình thì hung hăng và biệt lập với thế giới chung quanh. Bác sĩ Vũ có cảnh giác điều này với gã trước khi nó tới đây lần đầu tiên. Ông nói :
– Vấn đề của nó nan giải mà chính tôi kinh nghiệm 10 năm cũng phải bó tay.
Cô gái chồm người tới nhìn xoáy vào mặt người đàn ông đứng tuổi trước mặt. Đôi môi nó run run, khẻ thốt lên những lời thô tục, quỷ quái:
– Nhìn bác sĩ biết là người sành điệu. Thời còn trẻ chắc bác sĩ ăn chơi lắm. Bác sĩ biết chơi chứ, chơi gái đó. Có vợ thì phải biết chơi chứ, bác sĩ nghĩ sao về con thì cứ nói thẳng ra đi. Con thấy trong ánh mắt bác sĩ thèm thuồng lắm mà. Cứ tự nhiên đi chứ.
Gã nuốt ực xuống cổ họng, cố đọc tới đọc lui tập hồ sơ dày cui của nó, mà gã vẫn chưa hiểu nỗi.
– Hằng. Trở lại vấn đề đi, em đừng nói lung tung nữa. Em đến đây là cần sự giúp đỡ của tôi đó. Được chứ ?
Đứa con gái trề môi, ngả người bật về phía sau ghế.
– Nếu con không phải Hằng thì sao ?
Bằng nụ cười ranh mãnh trên môi, nó buông lời:
– Không phải Hằng thì bác sĩ đâu cần giúp. Mà không phải Hằng thì bác sĩ có thể chơi con được chứ. Bác sĩ chỉ không muốn con Hằng thôi. Con không phải Hằng mà.
Gã cúi đầu ghi ghi vài chữ trên tập hồ sơ. Đây là lần hẹn thứ 3 của nó với gã rồi. Lần đầu tiên, nó cũng có những cử chỉ lạ lùng, nhưng không giống như thế. Nhưng dù sao, gã đã có dự phòng về điều này, gã nhất định phải nghiên cứu kỹ càng trường hợp của nó hơn. Nghĩ vậy, gã bèn hỏi:
– Vậy em không là Hằng thì là ai ? Em nói cho tôi biết đi.
– Nếu như con nói con là Dương thì sao ?
Nó chồm về phía trước có vẻ thách thức:
– Em muốn tôi gọi em là Dương à ?
– Gọi gì cũng được. Miễn sao bác sĩ làm theo ý con. Bác sĩ có thể gọi con tên của vợ bác sĩ , nếu thích.
Dương là tên vợ gã. Sự trùng hợp này làm cho gã khó chịu. Hay là con bé này tìm ra tên vợ gã để trêu chọc gã. Gã thấy hơi ngờ vực. Bao nhiêu năm hành nghề bác sĩ tâm lý, gã mới thấy trường hợp bệnh nhân tới đây có ý trêu chọc gã. Gã hơi nóng trong lòng. Nhưng mùi nước hoa của nó thoảng trước mũi gã, như muốn thu hồn gã. Gã thấy dịu dịu đi, có phần hơi mất tập trung.
Bao giải đáp từ các lần học ở đại học, lẩn quẩn trong đầu gã bảo gã phải làm gì. Hay là phải ngưng ngay? Chèo lái nó trở lại một đề tài khác? Gọi một người khác tới để tránh trường hợp ngoài ý muốn có thể xảy ra? Hay cứ để cho nó tiếp tục bày tỏ tâm tư của nó mà biết đâu sẽ tìm ra được căn bệnh? Gã chắc chắn giải pháp cuối cùng không tốt lắm, nhưng rồi gã lại cứ để yên.
Gã như muốn nện nắm đấm xuống bàn mỗi khi không tìm ra giải pháp thích hợp. Mấy lần hẹn trước gã cũng đã thất bại. Con bé vẫn còn thô bạo và tự hành hạ bản thân nó, hay buông những lời tục tĩu trước mặt gã.
Gã rà rà ngón tay trên nút chuông. Chỉ cần gã ấn nó xuống là cô thư ký Hoàng sẽ vào đây ngay, rồi mọi sự sẽ ngừng. Nhưng gã lại ngần ngại. Đã là bác sĩ tâm lý lâu năm, gã cần một cách như vậy để hoãn binh sao? Gã chửi thầm trong bụng. Nó chỉ là con bé. Một con bé đáng yêu cần sự giúp đỡ của gã. Gã cảm thấy mình có bổn phận giúp đỡ nó, đó cũng chính là lương tâm nghề nghiệp. Nhưng gã vẫn chưa tìm ra cách nào hữu hiệu. Thôi vậy, gã cứ nương theo ý nó.
Gã hít một hơi sâu trong phổi rồi tiếp tục:
– Hằng, em muốn nói chuyện tình dục bây giờ à ? Được, tôi nói với em.
– Con không phải Hằng. Con là Dương. Không, con không muốn nói. Đừng hỏi hoài.
– Được. Được. Dương. Cho tôi biết Dương là ai trước ?
Gã ngẫm nghĩ, quyết định để nó làm chủ buổi đối thoại, dù gã không tin là nó bị căn bệnh đa nhân cách. Gã tin là nó muốn trêu gã thì đúng hơn. Nhưng cho tới khi nào gã chứng minh được điều đó thì gã mới dám xác nhận. Một điều mà gã không hiểu là tại sao nó lại muốn trêu chọc gã. Không hợp lý chút nào, gã gãy gãy đầu.
– Con là Hằng, nhưng cũng không phải là cổ. Con chỉ giúp Hằng. Chia sẻ với cổ … Khó giải thích cho bác sĩ lắm.
– Dương, em biết Hằng à ?
Gã hỏi có vẻ còn hơi ngờ vực.
– Dĩ nhiên.
– Cổ biết em chứ ?
– Sao không biết. Cổ gọi cho em nói là cổ có ý với bác sĩ.
Có ý là sao gã vẫn chưa hiểu nhưng chưa tiện hỏi. Tình huống càng lúc càng gay cấn. Có lẽ trong đầu nó hiện hữu con Dương nào đó nên nó cho nó là Dương chứ không phải Hằng. Khi là Dương, thì giọng nó hơi ồm, ít nét nữ tính hơn so với khi nó là Hằng. Gã không muốn tin chút nào, nhưng gã cũng cảm thấy cái giọng trầm đục của nó nghe hay hay. Thật ra cũng khó đóng kịch như vậy lắm. Nếu nó đóng kịch, thì nó phải là một kịch sĩ qua trường lớp hẳn hòi.
– Hằng có ý với tôi? Có ý kiểu nào?
Gã hỏi như để xác định coi nó có đang gạt gẫm gã điều gì. Mục đích của gã là tìm ra nguyên nhân đằng sau sự thô bạo và lối sống biệt lập của nó. Tại sao nó bị bệnh đa nhân cách? Hai lý do này có liên quan với nhau? Gã đang logic vấn đề …
– Thì có ý như là thích bác sĩ đó. Bác sĩ nghĩ sao ?
Nó vừa nói vừa co chân gác chéo qua, như cố tình khêu gợi cặp chân dài thượt của nó.
– Dương, tại sao em lại đến đây ?
Gã thình lình hỏi như dùng đòn cân não để tìm ra ý đồ của nó.
– Đơn giản thôi. Đến đây để cho bác sĩ khám. Khám gì cũng được. Khám hết thân thể, những chỗ kín. Sờ mó cũng được. Đó không phải người đàn ông nào cũng ham sao ? Bác sĩ không thích em nằm ngửa à để khám à. Em dễ chịu lắm. Kiểu nào cũng làm được.
Gã nuốc ực xuống cổ họng, đưa cặp mắt liếc sơ trên người nó. Tim gã hơi khua lên trong lồng ngực. Dĩ nhiên là gã muốn đè nó xuống, khám cho thỏa thích, và còn hơn thế nữa. Nhưng gã cố gắng định tâm lại.
– Cho tôi nói chuyện với Hằng được không?
– Chưa được. Chừng nào bác sĩ chiều được ý con. Con muốn bác sĩ cái kiểu ấy.
Nó nheo nheo cặp mắt bí hiểm nói.
Gã hít một hơi thật sâu rồi thở phì ra, thừa hiểu nó muốn gì ở gã, nhưng gã vẫn ung dung.
– Dương. Hằng. Em biết là chuyện đó không thể thực hiện được. Dù là đây chỉ là ý của riêng em.
Gã nói ngập ngừng.
– Nhưng trong thâm tâm của bác sĩ thì có muốn nó xảy ra? Con thấy được điều đó. Dĩ nhiên đây là ý của riêng con. Con phải muốn mới nói ra cho bác sĩ. Người ta nói các bác sĩ có bàn tay nghệ thuật lắm thì phải, con muốn thử.
Nó nói, mặt đỏ hừng lên.
Chống hai tay lên ghế, nó đứng dậy, rồi đá luôn đôi giày thể thao ra khỏi gót. Đôi giày rớt phịch trước cái bàn gã đang ngồi. Nó không mang vớ, bèn bước về phía gã, và chồm về phía bên kia bàn. Cặp ngực nó nhô lên làm gã liếc thấy đôi nhũ hoa ẩn hiện sau lớp áo len mỏng.
Gã đành liếc sang chỗ khác tỏ vẻ lịch sự.
– Bác sĩ không ham của lạ sao.
Giọng nó trầm xuống nghe có vẻ như một người đàn bà đầy kinh nghiệm trong chuyện tình dục, không thể nào có thể tưởng lời nói đó từ một con bé ở tuổi này.
– Đàn ông nào cũng ham. Chơi cho sướng ai không ham, không tình cảm, không vướng bận dư sức làm được mà.
– Hằng. Tôi phải tạm ngưng buổi nói chuyện này nếu như em không đàng hoàng. Em nói năng lộn xộn hết rồi. Lần sau tôi sẽ mời bác sĩ Vũ đến dự kiến. Tôi thực không muốn gián đoạn, nhưng kiểu này thì không được. Biết chừng nào em mới hết bệnh đây.
– Đã nói tôi không phải Hằng.
Nó hít sâu và dùng dằn như đứa con nít quay trở lại ghế ngồi. Cố tình gác chéo chân cho gã thấy cái gì đó ẩn hiện ở bên trong. Rồi nó ngồi nhìn gã như thu hồn.
– Chuyện đầu đuôi là sao, Dương ? Em nói đi.
– Bác sĩ muốn biết điều gì, cứ hỏi cụ thể.
Nó nói, đưa tay khoanh ngang trước ngực, tỏ vẻ bực tức.
– Tôi muốn biết về em. Quá khứ của em. Cảm giác của em bây giờ.
– Cảm giác bây giờ à ? Con đang bức xúc đó, được chưa. Cơ thể có sự đòi hỏi. Sinh lý mà, con gái mới lớn mà. Con muốn bác sĩ. Bàn tay của bác sĩ. Chỉ vậy thôi.
Vừa nói, nó vừa đưa bàn tay xoa nhẹ trên ngực. Cặp mắt nó xoáy vô trong mắt gã. Nó nói luôn:
– Vậy bác sĩ có ngại không ?
– Dương, em phải biết là điều này ngoài khả năng của tôi, dù tôi có muốn đi nữa.
– Con biết bác sĩ muốn mà. Không phải những người đàn ông trung niên như bác sĩ ham thích con gái mới lớn lắm sao.
– Ai nói vậy ?
– Khỏi cần ai nói. Đàn ông nào cũng vậy. Chỉ toàn là như thế.
Thình lình, gã cảm thấy mình bị cuốn theo "trò chơi" của nó hồi nào không biết. Cuộc đối thoại trị liệu mà giống như cuộc tranh cãi tay đôi. Gã vói tay định nhấn chuông gọi thư ký:
– Tôi phải ngừng ngay tại đây. Em trở lại đây ngày mai. Được chứ ?
– Vậy là sao ? Hôm nay bác sĩ chịu thua à ?
Bằng một giọng truyền cảm hơn, nó nói :
– Con cố gắng đàng hoàng nghen.
Gã đưa mắt nhìn nó. Trông nó thật thơ ngây. Con bé đúng là có khả năng đóng kịch ghê gớm, có thể biến dạng nhanh như thế. Từ đen biến sang trắng …
Gã rút tay về khỏi cái nút chuông.
– Dương, em mang giày lại đi, chúng ta sẽ tiếp tục.
– Dương ? Bác sĩ kêu em là Dương à ?
Với giọng nhỏ nhẹ hơi sợ, nó lên tiếng.
– Vậy thì Hằng đó hả ?
Gã hơi ngạc nhiên, ngờ vực.
– Chuyện gì vậy ?
Nó nhìn xuống chân.
– Giày con đâu ? Ai lấy giày con rồi ?
Gã hơi lúng túng.
– Hằng, em như bị thôi miên trong chốc lát. Em đá giày em ra. Thôi mang lại đi, rồi mình tiếp tục.
Nó nhìn gã ngờ vực. Hơi sợ sệt, nó đưa cặp mắt ngây thơ nhìn gã chớp chớp.
– Mang giày bực bội quá.
Với giọng trầm đục, nó thình lình cất tiếng.
– Dương ? Em là Dương …
Gã há hốc nhìn nó.
– Còn ai khác ở đây.
Nó trả lời.
– Hằng không biết em là ai à ?
– Dĩ nhiên cổ biết. Nó thường gọi con mà.
– Tại sao đột nhiên em quay trở lại. Hằng đâu ? Tôi muốn nói chuyện với Hằng, nếu như em đồng ý.
– Hằng sẽ trở lại mà, bác sĩ đừng lo. Sau khi con được thỏa mãn thì chuyện gì cũng được.
– Không được. Nếu là chuyện đó thì không được. Mình không thể làm vậy được.
– Tại sao không ? Đàn ông có quyền không chế con gái mà, sao không làm.
– Dương, em biết mà.
– Bác sĩ thấy vóc dáng con ra sao ? Nếu như mình làm chuyện ấy thì ai đâu mà biết ? Con không nói, bác sĩ không nói …Không phải đàn ông nào cũng dấu vợ mình hành hạ mấy đứa con gái thơ ngây khác hay sao …
– Em nói gì nữa đây. Bây giờ tôi muốn nói với Hằng nếu em cho phép.
– Bác sĩ coi … em không mặc quần lót. Bác sĩ không ngại chứ ? Tối nào ngủ con cũng không được phép mặc quần lót. Riết rồi quen, bây giờ không thèm mặc.
– Khoan đã. Dương. Em làm gì vậy, mặc đồ lại đi. Nếu em không đàng hoàng … nếu như em cởi nữa thì tôi phải ngưng vậy. Hiểu chưa !
Gã hơi lớn tiếng.
– Dạ hiểu. Bác sĩ làm con sợ … Rồi được.
Nó nhíu mày ranh mãnh đáp. Nó thừa hiểu là gã không bắt nó mặc trở lại. Nó chỉ kéo áo xuống che bớt đi phần thô thiển đi.
Gã lấy hơi sâu trong lồng phổi, ngẫm nghĩ làm sao để tiếp tục vì cảnh tượng trước mắt gã chưa hề xảy ra ở văn phòng này.
– Nếu như em không đàng hoàng, bác sĩ có thể phạt em. Con nít nào cũng sợ bác sĩ mà.
Giọng nó nhẹ nhàng cất lên cắt tan dòng suy nghĩ của gã.
Gã thấy hơi làm lạ, nhưng gã đã từng đọc qua một bài trong sách giáo khoa. Những người bị bệnh đa nhân cách thường là lúc nhỏ bị tình trạng ngược đãi, về thể xác hoặc tình dục. Đôi khi quá mức chịu đựng, thì nạn nhân sẽ nảy sinh một người khác trong cơ thể để gánh chịu bớt đi sự đau đớn đó. Có lẽ, nó đang nói cho gã biết điều gì đây mà chưa nói ra được. Hay là Dương là một đứa con gái nào đó do nó đặt ra để gánh chịu sự đau đớn dùm nó.
Gã trầm ngâm suy nghĩ, cố tình cho nó tiếp tục những gì nó muốn làm. Một điều làm cho gã thấy nhẹ nhõm hơn là gã bắt đầu tin tưởng nó không phải trêu chọc gã, con bé rõ ràng mắc bệnh đa nhân cách.
– Người ta nói thương cho roi cho vọt. Con không đàng hoàng thì bác sĩ có thể phạt, hay đánh. Lúc nhỏ con hư lắm, thường không dọn dẹp nhà cửa nên ba mẹ hay phạt nặng, nhất là ba.
Giọng nó nhỏ nhẹ một lần nữa.
– Đánh thì không dám.
Gã trả lời, dù là trong một thoáng gã có nghĩ qua cái cảnh tượng đó sẽ ra sao nếu như gã cầm roi lên và nó đang nằm sấp. Nhưng tùy theo tuổi tác đứa con nít mà dạy bảo, đôi khi làm quá lố sẽ thương hại tâm hồn nó.
– Bác sĩ có con không ? Sao bác sĩ rành cách dạy con vậy. Nếu con bác sĩ hư, bác sĩ đánh ra sao? Con thấy con cũng hư lắm. Bác sĩ cứ phạt con đi. Con muốn mà. Phạt con, đánh con, con thấy dễ chịu hơn. Nếu không, rồi con cũng tự hành hạ mình.
Vừa nói, nó vừa bò xuống đất trong tư thế gần như nằm sấp xuống để chịu phạt. Gã lúng túng, nhưng cố định thần lại, nghĩ tới trường hợp lúc nhỏ nó bị ngược đãi chăng. Mà ai ngược đãi nó?
– Em có bị phạt hay bị đánh bao giờ ? Ai đánh em. Hình phạt ra sao.
Gã hỏi một cách kiên nhẫn, cố tình dằn lại hơi thở dồn dập.
– Nhiều lần rồi… Riết rồi quen. Đánh cũng có. Trói cũng có, bị bỏ đói hay như phạt nằm cũng có. Mới đầu khổ sở lắm, nhưng rồi thấy thích là khác.
– Em nói phạt nằm là sao? Bắt không cho ra khỏi giường à ?
– Không, phạt nằm thì mãi sau này mới bị, khi mẹ vắng nhà, ba hay phạt nằm.
– Nhưng đó chỉ là Dương thôi, Hằng không hề thích những hình phạt này chứ ?
– Con không biết. Điều đó không qua trọng. Nếu nó thích bác sĩ thì nó cũng sẽ thích bất cứ điều gì bác sĩ yêu cầu ? Kể cả phạt nằm.
Vừa nói nó vừa cho mấy ngón tay đan đan ở dưới lai áo.
– Hay là bác sĩ có muốn khám tổng quát con bây giờ, con cởi áo ra được không?
– Dương, tôi không cần khám tổng quát gì hết. Tôi chỉ là bác sĩ tâm lý, không phải bác sĩ gia đình.
Dù nói thế, nhưng trong thâm tâm gã, gã muốn một lần làm khám tổng quát cho nó để được đích tay chạm vào thân thể mà gã cứ ao ước nãy giờ.
Con bé vươn vai như con mèo ưỡn ẹo trên ghế. Đôi chân dài đưa thẳng về phía gã, nó tâm sự :
– Thỉnh thoảng con thấy bực bội vô cùng. Chỉ có bị hành hạ mới làm con thấy dễ chịu hơn. Dù rằng kết cục vẫn đau đớn vô cùng.
– Hành hạ sao, ví dụ như là …
– Nói ra sợ bác sĩ cười.
– Không. Có gì đâu cười, ví dụ như là gì ?
– Ví dụ như trói con lại rồi … rồi…
– Rồi sao … em cứ nói đi.
– Rồi … lấy roi quất con chẳng hạn. Quất ở đâu thì chỉ có đầu óc của những kẻ đàn ông mới nghĩ ra được.
Gã hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh, đoạn hỏi:
– Trói là là trói sao ?
– Như trói hai tay. Hai chân. Trói làm sao cho không cục cựa được. Rồi lấy roi đánh.
– Đánh sao ?
– Như đánh mông, ngực, chân, hay những chỗ kín đáo cũng được nếu như họ thấy cần thiết, là kích thích họ.
Vừa nói nó vừa làm điệu làm bộ cho giống thật.
Gã cảm thấy trái tim gã nhoi nhoi lên trong lồng ngực. Gã chớp mắt mường tượng hình ảnh nó trong trí. Trần truồng. Bất lực. Bị hành hạ. Gã cố xua đuổi hình ảnh đó đi, nghĩ về vợ con gã, nghĩ về những chuyện gì vui vẻ khác để quên đi. Gã lại hít một hơi thật dài rồi nhìn thẳng qua nó.
Thì ra trong lúc gã đang định thần, nó đã cởi cái áo len ra rồi. Nó tươi cười nhìn gã có vẻ hãnh diện về thân thể nó. Gã hơi liếc mắt xuống cái áo đã bị ném, nằm trên sàn, rồi nhìn nó. Ra là nó nói thật về chuyện không mặc quần lót, nên thấy nó trần trùng trục. Cặp ngực nó đầy đặn, săn chắc hơn gã tưởng. Cặp nhũ cũng xinh xinh làm sao …Gã nuốt nước bọt.
– Bác sĩ thấy sao … Ngày xưa vợ bác sĩ cũng vậy hả, cũng còn trẻ, săn chắc và tươi trẻ phải không? Bác sĩ thích không ? Đàn ông là thích gái trẻ mà.
Gã lắc đầu, cố tình xua đi sự cám dỗ.
– Dương, em mặc áo lại đi. Không tiện cho lắm.
Giọng gã hơi run run.
– Bác sĩ không thích khám bệnh nhân à. Bác sĩ không định ấn ống nghe lên ngực con à.
Vừa nói nó vừa cho tay bóp nhẹ bầu vú, xoa xoa hai núm nhỏ.
– Không phải nơi đây ông nào cũng thích cắn, cắn cho thật đau thì mới thích sao.
– Dương… Thôi … tôi phải ngừng …Em bắt đầu nói tục rồi đó.
Con bé bỗng ngả người ra ghế, nhoẻn miệng cười ranh mãnh.
– Bác sĩ chắn lấy làm ngạc nhiên lắm phải không ? Đây đâu phải lần đầu …Trên thân thể này không chỗ nào không dính nước miếng của họ, kể cả những chỗ dơ bẫn nhất. Đây, đây, và đây nữa …
Trời ơi, phải làm sao, gã ngẫm nghĩ. Nếu như gã hủy bỏ buổi nói chuyện này thì biết có cơ hội nào tìm ra được nguyên nhân. Lương tâm nghề nghiệp gã lại réo lên kêu gọi gã. Sự dằn co giữa thiện và ác xâm chiếm khối óc rối bời của gã. Tại sao con bé cứ khơi dục gã ác độc như thế.
– Vậy đã xảy ra chuyện gì trước đây ? Em cứ từ từ kể hết cho tôi nghe được không?
– Bác sĩ muốn biết chứ gì. Vậy làm tình với con đi, con sẽ nói.
Nó thì thào vừa đủ nghe.
– Không phải đàn ông nào cũng thích nghe con gái khêu khích vậy sao. Thích con banh chân rộng ra không …
– Tại sao em lại thích dạng chân ra như vậy?
– Tại sao ? Có phải ông là bác sĩ nên biết cách chữa trị. Nếu như thế thì bác sĩ Vũ đã trị hết bệnh con rồi. Đàng này, ổng còn làm con bệnh nặng hơn.
– Dương. Mặc áo lại trước đi.
– Không. Bác sĩ nói đi… Nếu con là vợ bác sĩ, bác sĩ có chịu thỏa mãn cho con ngay bây giờ. Bác sĩ có chịu đè con xuống làm những chuyện đen tối nhất trong đời của bác sĩ không ?
– Có, nhưng vợ tôi đâu bị điên.
– Vậy là bác sĩ có thể làm. Con không ngại.
– Không được.
Gã lấy hơi cố lái lại đề tài lúc nãy.
– Em làm chuyện gì trước đây rồi ? Tại sao em có vẻ chua chát với đàn ông thế.
– Bác sĩ Vũ không khó tính như bác sĩ. Con chỉ mới cởi đôi giày thôi thì đã xong xuôi. Đàn ông thường dễ vậy đó, chỉ biết sa đọa và dễ bị cám dỗ.
Gã nuốt ực xuống cổ họng. Cái gì, nó nói gì, bác sĩ Vũ đó à ? Đầu óc gã hơi choáng. Dù sao gã vẫn không muốn tin là bác sĩ Vũ đã làm gì với nó. Có lẽ nó đang chơi trò tâm lý với gã chăng ? Tại sao nó hận đàn ông dữ vậy ? Gã đang lần mò ra giải đáp đây …
– Lúc đó, con cũng cởi váy cho bác sĩ Vũ. Con cũng định làm theo những gì con bị và đã biết, nhưng không ngờ bác sĩ Vũ cũng là một loại thôi …Bây giờ…
Vừa nói nó vừa đưa tay chạm vào cúc quần.
– Con không mặc gì ở trong. Con nghĩ bác sĩ biết phải làm gì rồi chứ …?
– Khoan đã. Mặc áo vô và mang giày lại ngay, đây là văn phòng chứ không phải khách sạn hay nhà riêng. Tôi vẫn …
– Con đã làm tình với bác sĩ Vũ. Ông là bạn bác sĩ mà ? Chắc hai người có chia sẻ lẫn nhau và biết phải làm gì. Không phải, hai người đã thỏa thuận với nhau rồi sao. Bác sĩ cứ việc đi, con chịu đựng riết rồi quen.
– Phải, bác sĩ Vũ là bạn đồng nghiệp. Ông ta rất đàng hoàng. Tôi không biết lời em nói là từ đâu mà ra …Tôi cũng chưa hiểu em nói gì lắm. Nhưng em cứ việc kể tiếp đi.
– Bác sĩ quen ông ta thân đến cỡ nào ? Làm sao bác sĩ biết ông ta không động lòng … Có thể nói là quá động lòng gần như không còn là chính ổng nữa.
– Tôi chỉ thấy không hợp lý lắm. Ông ta đã có vợ, là một người có lương tâm. Tôi tin tưởng ông ta, vậy thôi.
– Bác sĩ có vẻ không chắn chắc lắm. Con nhìn được sự ngờ vực từ trong đáy mắt bác sĩ. Nhưng, sự thực vẫn là sự thực. Tuy là con vẫn thích bác sĩ nhiều hơn ông ấy. Dù sao đi nữa … kết quả vẫn cứ như nhau.
– Dương, em biết rồi đó, tôi không muốn nói thêm. Mình chỉ có thể nói chuyện. Em không cần phải cởi áo.
Gã cố trầm giọng xuống cho bình tĩnh.
– Chúng ta đang làm việc đàng hoàng. Tôi đã có vợ …
Dù nói thế, nhưng trong trí gã không khỏi gợi lên sự tò mò. Đứa con gái này dễ thương làm sao, cái gì sẽ đập vào mắt gã đây, nếu như cho phép nó cởi luôn cái váy ấy. Nếu như lời nó nói hợp lý "nó không nói ra, mình không nói ra, thì ai biết", gã ngẫm nghĩ …
– Trần truồng trước mặt bác sĩ có gì đâu mà ngại. Với bác sĩ Vũ cũng vậy. Cũng 5 lần rồi.
– Bác sĩ Vũ không ngăn cản gì hết à ? Những lằn roi này em nói là của ổng.
– Không, ông ta có vẻ dễ dãi hơn bác sĩ nhiều. Nói sao là làm vậy … Những lằn roi trên đây do nhiều tác giả lắm. Chuyện dài dòng, để từ từ con kể bác sĩ nghe.
– Vậy à …Thôi em nói cho tôi biết, bác sĩ Vũ dễ dãi hơn tôi ở chỗ nào.
– Như là lấy roi đánh đó. Bác sĩ chắc không muốn làm như bác sĩ Vũ đâu. Nhưng con muốn thì sao. Bác sĩ nói coi, có phải phụ nữ thích bị đánh như vậy trong lúc làm tình, hoặc đàn ông cũng thích hành hạ họ một phần nào hả.
– Cái đó thì tùy mỗi người, mỗi cảm hứng khác nhau. Có người coi đó là sự ngược đãi, hay quái dị.
– Vậy với bác sĩ thì sao. Nếu như ở trong phim, người đàn ông dùng một trái banh lông hay cái quần lót chẹt vô miệng người đàn bà có cho là quá đáng.
– Điều đó thật là bậy bạ không thể chấp nhận trong đời sống vợ chồng được, tuy nhiên nó không quá đáng nếu như có sự thỏa thuận trước của hai người. Nhưng dù sao, giữa em với tôi không có đầu dây mối nhợ gì liên quan với nhau.
Gã nói hầu che dấu sự rạo rực hực lên trong người.
– Thế sao người ta hay làm phim để khiêu khích. Như người đàn bà bị trói chặt. Bị hành hạ tình dục trong tình trạng bất lực. Bị nhét những vật dụng vô chỗ kín một cách đau đớn. Con cũng muốn nó xảy ra vì nó cho con cảm giác mình được thuần phục. Giống như bác sĩ Vũ nói với con thế.
– Cái gì!!! Em nói bác sĩ Vũ hành hạ em như thế.
– Đúng vậy.
– Nhưng … nhưng… Là do em chủ động hay ông ấy?
– Con chủ động trước. Ông ấy cũng có.
– Tại sao … Từ lúc nào mà em phát hiện em thích kiểu kỳ cục như vậy ?
– Lúc còn nhỏ. Con không nhớ … Chỉ biết bác sĩ Vũ cũng thích làm vậy. Ông như đoán hết được tâm lý và sở thích của con nên đáp ứng tất cả.
Gã nuốt ực mạnh xuống cổ họng, cố gắng xua đuổi hình ảnh trần truồng của nó và bác sĩ Vũ đang diễn ra trong trí tưởng tượng của gã.
– Bác sĩ đang liên tưởng tới cảnh đó hay sao?
Thình lình nó hỏi.
– Hằng, mình không nên đi sâu vào vấn đề này nữa.
– Bác sĩ biết đó. Ông ấy cuối cùng cũng chịu cho em cởi quần áo. Ông dọn sạch các đồ đạc trên bàn, rồi dùng băng keo trói hai tay em lại. Để hai chân em dang xa. Rồi ông ấy hun em trong tình trạng em bất lực, không thể cọ quậy được. Bác sĩ Vũ thích vậy lắm.
Gã nhắm đôi mắt lại, cố đánh lãng giọng kể đều đều của nó. Hình ảnh dục vọng cứ chờn vờn trong trí gã. Gã thấy nóng trong mình. Gã rùng mình một cái rồi định đưa tay nhấn chuông bảo cô thư ký vào, ngưng ngay buổi trị liệu này, nhưng bàn tay gã cứ phân vân chưa dám ấn xuống. Gã cứ như bị nó thôi miên bằng những lời nói sống động.
– Bác sĩ muốn biết thêm chuyện gì đã xảy ra giữa con và bác sĩ Vũ không ? Hay hôm khác sẽ kể,
Nó hỏi một cách thơ ngây.
Gã mở mắt ra. Nó đã đứng gần cạnh bàn, sát bên gã tự bao giờ. Ngực nó nhô lên săn chắc, như mời mọc gã. Nó mỉm cười với gã, từ từ cởi luôn cái nút ở váy. Đoạn nó đưa mấy ngón tay vào lưng váy nhè nhẹ tuột nó xuống. Cặp mắt thơ ngây của nó dán chặt vào mắt gã như thu hồn.
Bằng một động tác điệu nghệ, nó thoát nhẹ hai chân ra khỏi váy và đưa hai tay chóng lên cạnh bàn ra vẻ mời mọc. Lúc này, nó hoàn toàn trần truồng. Gã chỉ kịp thoáng liếc qua ở bên dưới, nơi có nhúm lông đen tuyền nhỏ nhắn nằm giữa bẹn.
– D…Dương. Em, … em phải ngừng. Không thể làm vậy được.
– Bác sĩ không thích ngắm sao. Con thường ngắm con trong kính. Đàn ông hay rình con trong lúc con đi tắm lắm.
– Dương. Tôi xin thẳng thắn với em. Nếu như em không ngừng ngay, tôi sẽ gọi người tới.
Gã cố gắng cương quyết.
Nó hơi nhăn nhó khi nghe gã nói lời từ chối lời kể của nó. Đưa đôi mắt chớp chớp liếc nhìn gã, nó xoay lưng lại để cho gã thấy cặp mông căng tròn của đứa con gái mới lớn.
Nó ngồi trở lại ghế, vẫn trần truồng, thản nhiên như một người có mặc quần áo.
– Em mặc quần áo lại đi.
– Con thích để vậy. Con nói hết những điều bác sĩ muốn biết nếu như không bắt con mặc lại quần áo.
Thật dễ dàng thôi, gã chỉ cần gật đầu thì gã có thể chiêm ngưỡng một thân hình khêu gợi của nó bao lâu tùy thích. Nhưng làm vậy, gã có thể sẽ bị mất bằng hành nghề. Gã thử đánh liều thêm một lát coi sao.
– Em tiếp tục kể về em và bác sĩ Vũ …tôi đồng ý cho em để vậy.
– Bác sĩ đâu tin con. Đâu tin chuyện con và bác sĩ Vũ quan hệ, thì kể làm gì.
– Em cứ kể đi, rồi tôi xét nghiệm coi điều nào đáng tin. Từ đó tôi có thể tìm hiểu được căn bệnh của em.
– Căn bệnh của con bác sĩ Vũ cũng bó tay… Có ai mà thích bị hành hạ như con phải không bác sĩ … Mà hình như căn bệnh của con làm bác sĩ hứng … thú.
– Cái đó không liên quan tới căn bệnh của em.
– Liên quan chứ. Con cũng muốn biết đàn ông nào cũng hứng thú nghe truyện sex , nhất là chuyện người con gái bị hành hạ tình dục để van xin họ tha thứ chẳng hạn vì một lỗi lầm viện cớ nào đó.
– Dương, em nên mặc quần áo lại trước. Tôi không thể tập trung nếu cứ như vậy …
– Bác sĩ chớ lo chuyện này. Rồi con cũng phải mặc lại áo quần trước khi ra khỏi văn phòng này, nhưng bác sĩ cũng phải làm tròn bổn phận để trị bệnh cho con trước.
– Em kể tiếp đi …
Gã dường như càng lúc càng hứng thú với câu chuyện của nó, bắt đầu thấy bình thường hơn trước cái cảnh trần truồng của nó.
– Lúc đó, con nằm xoải trên bàn, giống như vầy.
Vừa nói nó vừa trườn người dài ra ghế.
– Rồi ông ta rón rén đi khóa cửa trước khi cởi hết quần áo ra, chỉ chừa lại đôi vớ.
– Cái gì, bác sĩ Vũ cởi hết quần áo à ?
– Phải …Tôi không ngờ ông ấy cũng có thân hình thon gọn. Ông nói nhờ ông chơi Tennis. Rồi … ông đến và phát vô mông con như thể ông đang đánh Tennis…
Gã nuốt ực xuống cổ họng, nghe tiếp.
– Con cảm thấy thích thú khi mông mình đau nhói lên. Bác sĩ Vũ cũng thích thú ra mặt. Ông vỗ vào ngực con, tuy đau lắm, nhưng con đã từ bị đau hơn. Con cũng không thèm khóc. Con chỉ muốn được đau đớn hơn.
Nó bỗng ngừng, liếc nhìn gã. Mắt gã đang lim dim, mường tượng ra cái cảnh nó đang kể.
– Rồi, ông ấy không đánh nữa, và cởi trói cho con. Ông hun con bằng lưỡi, rồi bắt con làm kiểu 69 với ông. Con nằm trên. Ông nằm dưới. Thật không ngờ, lưỡi ông làm sướng như điên. Con ra trước, ông ra sau. Ông ra trong miệng con … và con nuốt …
– Ngừng …ngừng…
Gã mở mắt ra.
– Thật bậy quá … em chỉ nói điều hoàn toàn phi lý.
– Điều con nói là sự thật. Không tin bác sĩ hỏi ổng đi.
Nó đưa tay phải lên xoa nắn núm bên trái, tay trái chẹt giữa hai đùi, cọ lên cọ xuống. Mặt nó đỏ bừng.
– Dương, em hư quá, tôi không biết phải giải quyết với em sao đây.
– Vậy à, con cứ tưởng bác sĩ thích nghe chuyện sex của con mà… như để tìm ra nguyên nhân căn bệnh.
– Tôi muốn em kể để biết tại sao em có ý tưởng đó thôi.
– Và bác sĩ cũng muốn biết tại sao con có ý tưởng với bác sĩ nữa.
– Phải.
– Là vì Hằng thích bác sĩ. Chỉ đơn giản vậy. Còn em thì biết bác sĩ muốn em. Vậy thôi…
– Cho tôi nói chuyện với Hằng ?
Gã thở nhanh, dường như hơi bị mất tập trung. Gã sợ gã không còn kềm chế bản thân được bao lâu nên đánh lãng sang chuyện khác.
– Nếu bác sĩ làm con giống như bác sĩ Vũ thì may ra Hằng sẽ trở lại.
– Là làm sao.
– Ông ấy …. đụ…. em!
– Hả … em nói sao.
Gã đứng lên khi nghe nó nói thẳng ra như vậy.
– Tôi đi lấy ly nước. Em cần gì không ?
Gã ấp úng
Gã phải mạnh dạn tìm cách bước ra khỏi phòng này ngay mặc cho nó kêu gã quay lại.
Phải cách xa nó, để cho gã nguôi ngoay trước đã. Gã nghĩ thầm.
– Nhưng với bác sĩ Vũ không được thỏa mãn. Con muốn bác sĩ.
Nó thì thào nói với theo.
Gã phì mạnh một cái cho tỉnh táo.
– Tôi sẽ trở lại trong chốc lát. Em cứ ở đây, mặc lại quần áo cho chỉnh tề.
– Nếu như bác sĩ muốn vậy … thì cũng được.
Gã đứng lên, tiến về phía cửa và bước lẻn ra ngoài. Cô thư ký Hoàng nhìn gã dò xét. Vốn làm việc lâu năm với gã, cô biết chắc là gã không bao giờ bỏ lại bệnh nhân một mình trong phòng. Cô để ý hành động của gã có vẻ hơi khác thường.
– Bác sĩ có sao không ? Hình như bác sĩ không khỏe lắm.
Cô tỏ vẻ quan tâm.
– Không có gì, tôi chỉ khát nước.
Cô thư ký Hoàng khẻ lắc đầu rồi chúi đầu vào đóng hồ sơ, không dám hỏi thêm câu nào. Cô chỉ lấy làm lạ là sao gã không nhấn chuông kêu cô mang nước vào.
Một lúc sau, gã bước nhẹ vào phòng, để lại cô thư ký vẫn còn đang thắc mắc vài điều chưa giải thích. Hằng vẫn còn ngồi, trần truồng với hai tay con mân mê bầu vú. Gò má nó ửng hồng lên hơn trước.
– Con chờ bác sĩ hơi lâu rồi đó. Không sao, đêm nào con cũng chờ không dám ngủ mà.
Nó thỏ thẻ.
Gã trở lại ngồi đàng sau cái bàn lớn.
– Tôi nhớ là tôi có kêu em mặc lại quần áo mà sao …
– Con đã không nghe lời bác sĩ à?
Nó nhoẽn miệng cười và đứng lên.
– Em không cần phải nghe lời, nhưng tôi chỉ khuyên em làm điều nên làm cho cả hai tụi mình thôi.
– Nếu vậy thì điều nên làm, bác sĩ phải làm tự lúc nãy rồi. Con nằm dưới, bác sĩ nằm trên … Xong rồi con mặc lại áo quần, coi như buổi trị liệu hôm nay kết thúc.
Vừa nói nó vừa ưỡn ngực cao lên về phía gã. Gã cố né, không muốn nhìn trực tiếp.
– Theo như trong phim thì đàn ông thích kiểu con chó, kiểu đứng, bị trói chặt, hay thử ở chỗ ngay lỗ đít? Bác sĩ thấy sao … dùng miệng cũng được nếu thấy thích…Nuốt luôn.
– Dương, tại sao em cứ khăng khăng …?
– Không ngờ bác sĩ Vũ có xăm mình …
Nó bước tới sát bên bàn gã.
– Có xăm sao ?
– Gần ở chổ kín có hình chiếc đầu lâu.
Đến bây giờ gã mớn tin rằng bác sĩ đồng nghiệp của gã đã có gì đó với nó, vì chỉ có gã và vợ bác sĩ Vũ mới biết cái xăm đó. Cái xăm đó vốn lúc còn là học sinh, một lần bác sĩ Vũ thất tình nên bất xúc đi xăm đại. Thì ra, bác sĩ Vũ cũng là một kẻ liều mạng hơn gã nghĩ, dám tiếp xúc với bệnh nhân như thế.
Đang miên man, gã chợt giật mình khi thấy nó đang đứng gần gã. Mùi nước hoa cộng mùi da thịt con gái làm gã như ngây dại. Gã lim dim, khẻ hít hơi.
Trong lúc đó, nó ngồi nhếch trên mép bàn trong lúc gã ngả người ra sau. Gã vẫn cố lấy bình tĩnh như một bác sĩ tâm lý thường làm.
– Bác sĩ Vũ có nhiều kinh nghiệm. Nhưng với bác sĩ , con nghĩ sẽ vui vẻ hơn.
Nó thỏ thẻ khêu gợi.
– Con biết sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, sao bác sĩ cứ miễn cưỡng như vậy. Con biết bác sĩ là người khỏe mạnh, có đòi hỏi bản năng chứ ?
– Dương, làm người phải có ranh giới. Em sắp bước sang khu vực không cho phép rồi.
– Con biết có giới hạn. Nhưng quyền hạn ở trong tay bác sĩ nếu như bác sĩ muốn, cứ coi con như con hầu của bác sĩ hay như trong phim, con là nô lệ của bác sĩ.
Cặp mắt nó ranh mãnh đá lông nheo với gã.
– Con là nô lệ của ông đó, nếu ông muốn.
Nói xong, nó nhích một chút lên bàn, mắt vẫn dán chặt vào ánh mắt gã đang nhìn nó lom lom.
– Bác sĩ đừng ngồi quá xa … xích lại gần chút.
Mặc cho có sự cương quyết, mặc cho gã là kẻ đã có vợ, là một người có địa vị trong xã hội, mặc cho bao nhiêu lần giảng sư đại học đã dặn dò những học sinh như gã làm sai luật, có thể sẽ bị tước bằng, gã vô tình ngả người về phía nó như một sự đồng tình.
– Dương, tôi bây giờ không biết phải nói sao với em. Em ngồi trên bàn như vậy, nhỡ người khác bước vô … không khéo …
– Bác sĩ nói như ba con vậy. Có gì phải lo lắng nếu như bác sĩ khóa cửa lại. Cứ coi như là ba con đi … Dù gì có xảy ra chỉ có con biết, bác sĩ biết. Mẹ con không hề biết. Đây là bí mật của chúng ta.
Vừa nói nó vừa chồm qua hôn nhẹ lên trán gã ra vẻ thầm kín lắm.
Gã hít hơi thật sâu, mắt nhắm lại. Gã miên man suy nghĩ. Nhưng rồi không biết gã nghĩ , gã thình lình mở mắt ra và tát vào mặt nó một cái. Cái tát bất thình lình hơi mạnh làm cho nó ôm lấy mặt, chợt bật khóc.
Gã chợt giật mình, có vẻ hơi hoảng vì biết mình làm sai, quá là sai nữa.
Với một giọng nhỏ nhẹ cất lên từ con bé:
– Ba….
Rồi thút thít khóc.
Gã hơi choáng váng vì hành động quá lố của mình, thừa biết điều này lộ ra, gã sẽ mất bằng như chơi. Nên gã chỉ dám bước lùi ra phía cửa sổ, đứng nhìn nó khóc sụt sùi. Trước mắt gã, con bé đang nhắm mắt khóc. Khuôn mặt nó đầy vẻ sợ sệt, khác hẳn với vẻ lả lơi của nó vừa rồi.
– Ba ? Làm ơn ba ơi, con không muốn tối nay đâu. Đau lắm.
Giọng nó trở nên hổn hển.
– Con không thích ổng. Đừng dùng dây trói … Dạ, dạ … con chịu làm. Đừng trói con lại. Con sợ ma lắm.
Nó la lớn.
– Xin đừng. Đau lắm. Con chịu rồi. Con nghe lời ba rồi. Kiểu nào cũng được. Ba muốn con chổng khu thì con chổng khu. Đừng đánh con … đừng … đừng.
Gã thật kinh ngạc trước những lời nói của nó. Lúc còn ở học đường, gã chưa bao giờ học qua một lớp giảng nào để chuẩn bị cho trường hợp khủng khiếp này.
– Hằng, Hằng !
Gã nói với nó như đánh thức nó lúc đó còn đang ngồi trên bàn. Nhưng nó vẫn ngồi im thin thít.
Cuối cùng thì nó cũng mở mắt ra, nhưng ánh mắt nó vô thần nhìn lơ lơ vào khoảng không gian trống.
– Dạ …con biết sợ rồi.
Bằng một giọng trẻ thơ nó van xin. Gã đứng quan sát thầm đoán thử con bé đang chống chọi đến cỡ với quá khứ đau thương của nó.
Thình lình ánh mắt nó sáng quắt lên rồi dịu xuống. Nó chợt nhìn xuống, phát giác ra một điều nó bèn la lớn:
– Trời ơi, nữa rồi.
Hình như là giọng con Hằng đang nói.
– Con lại làm gì nữa rồi.
– Không, không. Em hãy bình tĩnh lại.
Gã trấn an nó.
– Quần áo con đâu. Con lại làm nữa rồi phải không?
Tay nó đưa xuống che lấy chỗ ngực và bẹn.
– Vẫn chưa. Chưa gì xảy ra.
Gã an ủi nó có phần hơi tiếc nuối.
Không biết lý do gì, nó đưa hai tay lên bưng mặt khóc. Miệng mếu máo một cái tên :
– Dương ơi, Dương ơi! Dương ở đâu ? Chị tới cứu em đi.
Thình lình, mắt nó trợn tròn lên long lanh. Nó bỗng trèo lên bàn, ưỡn người ra giữa bàn, và giang hai chân ra hai bên cho gã thấy hết. Hai tay nó cứ vuốt quệt quạt từ trên mặt xuống tới bẹn có vẻ bức xúc lắm. Rồi nó nhìn chòng chọc vào gã nói:
– Thấy chưa ? Con muốn ba đánh mà, đánh đi … đánh đi. Ba muốn con giang chân, con giang chân đây. Muốn con dùng miệng thì con dùng miệng.
Hai tay nó lại lòn xuống giữa hai đùi, rồi nó rên khẽ theo từng nhịp đưa đẩy của bàn tay.
– Ba thích nó chứ gì, thích con làm vậy mà.
Nó đưa má nó về phía gã:
– Nè, đánh đi. Càng mạnh càng tốt.
– Dương … Dương !!! Dương đó hả?
– Con là Dương nè ….
– Cho tôi nói chuyện với Hằng đi.
– Hằng hả, nó đi rồi. Còn Dương thôi. Ba làm gì thì làm đi. Chỉ có Dương đau đớn thôi, con Hằng không hề hấn gì. Ba muốn hả, sao không cởi quần áo đi, mọi lần ba cởi nhanh lắm mà.
Nó cười lên ha hả như kẻ điên.
– Tôi muốn nói chuyện với Hằng, kêu Hằng trở lại đi.
Gã vẫn một mực, hối hả, gằn giọng.
– Không. Hằng không bao giờ trở lại cho tới khi Dương gánh nợ dùm cho nó.
– Chứ không phải Hằng thích tôi sao?
– Nó thương ba nhưng nó cũng ghét ba lắm.
– Tôi chỉ muốn giúp Hằng, em kêu nó quay lại đi.
Gã có vẻ hơi cảm thương cho đứa con gái đang bị bệnh nằm trước mặt chịu cảnh đau đớn tinh thần.
Chắc nó khổ sở lắm, gã thầm nghĩ.
– Hằng không cần ai giúp đỡ hết ngoài Dương.
– Dương … Dương giúp được gì. Ba em đã làm gì Dương rồi ?
– Ba à ?
Mặt nó bỗng tái mét khi nghe tiếng "Ba".
– Ba … ba … con không muốn nhắc tới ổng. Xin bác sĩ giúp con.
Gã hơi lúng túng và tỏ vẻ khó hiểu, phân vân không biết có nên ngừng ngay buổi trị liệu vì thấy nó có vẻ quá xúc động.
– Em nói em và ba em sao … ổng làm gì.
– Con thương ba lắm, nhưng con thù ổng lắm.
Mặt nó bỗng đanh lại. Hai giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Gã vẫn còn chưa hiểu rõ ngọn ngành.
– Nếu cho con chọn, con thà chọn ông, chọn ông hành hạ con … chọn ông hãm hiếp con … con không muốn về nhà đâu.
Nó lại nhắm mắt lại thút thít, rồi lại nức nở ôm mặt trong tình cảnh thảm hại, kể lể :
– Cứ vài đêm một lần, khoảng 3 giờ khuya là ba thức dậy, vì lúc đó mẹ ngủ say nhất. Giống như là ác mộng vì con hay mơ màng. Nhưng con thực sự ước đó chỉ là cơn ác mộng …
– Em nói sao, em nói ba em lẽn vô phòng em vào lúc 3 giờ ?
– Ổng dặn con phải giữ bí mật, nếu không ổng hại tới con, hại luôn mẹ.
– Vậy là em chịu giữ kín miệng ?
– Con sợ lắm. Ba nói chuyện ba làm là chuyện bình thường. Đứa con gái nào lớn lên cũng đều vậy. Mà phải tỏ ra thích nữa thì mới đúng…
– Vậy ổng làm những việc cụ thể gì ?
Gã hỏi dồn, cắt ngang câu chuyện của nó.
– Mới đầu thì chỉ nằm kế, ôm hun. Sau đó, sờ mó. Cởi hết áo quần… Con nhột lắm nhưng ba nói từ từ quen. Rồi chuyện này tới chuyện kia, ổng bắt làm đủ thứ, có nhiều đêm con phải thức trắng.
Nói xong nó òa ra khóc.
Gã cũng xuội người xuống, không biết phải hỏi gì thêm. Sau một lúc, nó bỗng hít một hơi thật sâu vào lồng phổi, nhìn thẳng vào mắt gã, rồi từ từ đưa bàn chân nhấn xuống cái chuông gần đó. Gã thấy, nhưng chưa kịp cản nó. Cô thư ký lật đật mở cửa phòng bước vô, nhìn thấy nó đang ngồi trần truồng trên bàn. Gã cũng thẩn thờ không biết giải thích sao, chỉ biết ngồi thừ xuống đất …
-Hết-

STT

{picture#https://4.bp.blogspot.com/-yMMllfyeh1E/WWSI1ZDB2eI/AAAAAAAAAA4/7JeKw2umt-QuOJ1mNyqU40ttI_UrukQqQCLcBGAs/s1600/cuoi-cai-coi-128x128.png} Chuyên trang dành riêng cho người đã trưởng thành. - Chú ý: Bạn không nên vào chuyên mục truyện này khi chưa đủ 18 tuổi. {facebook#https://facebook.com} {twitter#https://twitter.com} {google#https://google.com} {pinterest#https://pinterest.com} {youtube#https://youtube.com} {instagram#https://instagram.com}

STT

{picture#https://4.bp.blogspot.com/-yMMllfyeh1E/WWSI1ZDB2eI/AAAAAAAAAA4/7JeKw2umt-QuOJ1mNyqU40ttI_UrukQqQCLcBGAs/s1600/cuoi-cai-coi-128x128.png} Chuyên trang dành riêng cho người đã trưởng thành. - Chú ý: Bạn không nên vào chuyên mục truyện này khi chưa đủ 18 tuổi. {facebook#fb.me/doctruyen24com} {twitter#fb.me/doctruyen24com} {google#fb.me/doctruyen24com} {pinterest#fb.me/doctruyen24com} {youtube#fb.me/doctruyen24com} {instagram#fb.me/doctruyen24com}
Được tạo bởi Blogger.